13
Đường đã đến tận cùng, anh ngỏ ý đưa tôi về nhà.
Nghĩ đến con vẫn đang ở đó, tôi cũng không từ chối.
Vừa về đến nơi, chị họ dẫn con gái đến chúc Tết.
Đã lâu rồi chúng tôi không gặp nhau, vừa thấy nhau đã hét lên sung sướng, ôm chầm lấy nhau.
Chị kéo tôi trò chuyện rôm rả, Tiêu Hằng lập tức bị tôi vứt ra khỏi tâm trí.
Sau khi trò chuyện xong, chị họ bảo con gái chào người lớn.
Bé gái lễ phép gọi:
“Dạ, con chào dì ạ!”
Tôi cười tươi, rút bao lì xì, giọng cũng dịu dàng hơn hẳn:
“Giỏi quá! Đây là lì xì của dì, con lấy mua thứ gì con thích nhé.”
Cô bé cười híp mắt:
“Con cảm ơn dì!”
Tôi vui quá, định ôm cô bé một cái.
Nào ngờ Tiểu Viễn như tên bắn từ phòng lao ra, húc đổ cô bé xuống đất, hét lớn:
“Đây là mẹ tôi! Không cho cô ôm!”
Tôi hoảng hốt đỡ cháu gái dậy, vội che chở nó phía sau.
Nhìn Tiểu Viễn – đứa con vừa quen vừa lạ, tôi bỗng thấy hoang mang.
Tôi đã sai ở đâu?
Mẹ tôi từng vô điều kiện yêu thương tôi, và tôi cũng biết ơn, báo đáp bà bằng tình yêu tương tự.
Tôi cũng dùng sự dịu dàng và nhẫn nại để nuôi Tiểu Viễn – theo cách mà mẹ từng nuôi tôi.
Nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là sự xa cách và phản kháng.
Ra ngoài, nó ngại ngùng khi nhận tôi là mẹ, còn nói tôi là bảo mẫu.
Tôi thì lo từng miếng ăn giấc ngủ, sợ nó chịu thiệt, sống không thoải mái.
Kết quả?
Nó càng lúc càng quá quắt, lớn tiếng với tôi, không hề có chút tôn trọng.
Đến khi tôi bỏ cuộc, nó lại quay sang bám lấy tôi.
Cơn giận trong tôi trào lên.
Tôi không kiềm được nữa, dùng cách của chính nó – đẩy ngược lại một cái.
“Tiểu Viễn, xin lỗi em ngay!” – tôi nghiêm giọng.
Tiểu Viễn ngơ ngác nhìn tôi, ánh mắt có chút tổn thương.
“Con đâu làm gì sai? Con mới là con ruột của mẹ mà!”
Tôi vẫn nghiêm nghị:
“Nếu con còn muốn làm con mẹ, thì phải xin lỗi em.”
Tiêu Hằng rốt cuộc không chịu được, đứng ra can:
“Chỉ là trẻ con đùa nhau thôi, có cần nghiêm trọng vậy không?”
Tôi thậm chí không thèm liếc anh một cái:
“Đây là nhà tôi. Nếu anh thấy không phục… thì dắt con anh rời khỏi đây.”
14