“Nếu lúc mới chạm vào U Minh Lan, các người được tiêm huyết thanh kháng độc kịp thời, thì đã không sao cả.”
“Tiếc là… cô, vì trò đùa ngu xuẩn của mình, đã tráo hết huyết thanh thành mấy lọ nước hoa, mới khiến mọi chuyện thành ra thế này. Vậy mà còn mặt mũi đến đây trách ngược tôi?”
Không khí lập tức đông cứng.
Các đội viên đồng loạt nhìn sang Tô Mạn, bàng hoàng:
“Cái gì?! Cô tráo huyết thanh thành nước hoa?!”
“Chúng tôi với cô không thù không oán, tại sao cô lại hại chết bọn tôi?!”
“Đó là thuốc cứu mạng của chúng tôi đấy!”
Tô Mạn bắt đầu hoảng loạn:
“Tôi chỉ… chỉ là đùa chút thôi…”
Trương Minh nổi giận đùng đùng lao lên, tát cô ta một cái như trời giáng:
“Con đàn bà điên! Dám lấy mạng tụi này ra đùa giỡn?!”
Ngay cả Lục Dã cũng lùi lại một bước, nhìn Tô Mạn như không thể tin nổi:
“Cô tráo thật? Cô điên rồi à?!”
Tô Mạn ôm má, ánh mắt chợt loé lên tia hung tợn, theo phản xạ thốt ra:
“Tôi tưởng… chỉ có Lâm Khê mới bị rắn cắn…”
Tôi nhướn mày, giọng chậm rãi:
“Ồ, hóa ra cô tưởng chỉ mình tôi trúng độc, nên đã cố ý tráo huyết thanh? Vậy ra… mục tiêu của cô là muốn giết tôi từ đầu?”
Tô Mạn lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội bịt miệng, không dám nói thêm.
Cha tôi lúc này mới bước lên, ánh mắt lạnh như băng, hừ lạnh một tiếng:
7
“Cô tưởng không nói thì không ai biết sao? Trong rừng, Lâm Khê luôn mang theo thiết bị ghi hình mini. Mọi hành động của cô đã được truyền trực tiếp về viện nghiên cứu. Tô Mạn, tội danh cố ý giết người, cô không thoát được đâu!”
Sắc mặt Tô Mạn lập tức trắng bệch, cả người mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Lục Dã đứng đờ ra tại chỗ, Tô Mạn vội níu lấy ống quần hắn, khàn giọng cầu xin:
“Lục Dã, giúp em với! Em chỉ… chỉ là đùa chút thôi, em không muốn hại ai cả!”
Lục Dã nhìn tôi, yết hầu chuyển động, giọng cũng nhẹ đi đôi phần:
“Tô Mạn… cô ấy không cố ý…”
Tôi lạnh lùng cắt lời hắn:
“Không cố ý? Anh có biết, Tô Mạn nài ép anh đưa cô ta vào rừng là để đánh cắp bản đồ địa hình mà đội chúng ta đã dày công khảo sát? Cô ta sớm đã là gián điệp của nước địch!”
Lời vừa dứt, cả phòng như nổ tung – mọi người đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Tôi nhìn thẳng, giọng không một chút dao động:
“Cô ta lén trà trộn vào đội, tráo huyết thanh, thả rắn độc, muốn giết tôi trong rừng để cướp bản đồ. Chỉ tiếc, chưa kịp ra khỏi rừng thì đã bị bắt, không kịp chuyển tài liệu ra ngoài.”
Nghe đến đây, mặt Tô Mạn như tro tàn, lắp bắp:
“Sao… sao cô biết được…”
Cha tôi – Viện trưởng – bước lên, sắc mặt lạnh tanh:
“Ngay khi cô lên xe, Lâm Khê đã yêu cầu viện điều tra lý lịch cô. Nhờ đó, chúng tôi mới phát hiện thân phận gián điệp của cô.”
Ông vung tay ra hiệu, cảnh sát từ ngoài cửa lập tức bước vào.
Tô Mạn bị còng tay, giãy giụa gào lên:
“Tôi là công dân nước M! Các người không có quyền bắt tôi! Tôi muốn gọi đại sứ quán!”
Cha tôi hừ lạnh:
“Cô sẽ không bao giờ bước ra khỏi nhà tù Hoa Quốc đâu.”
Tiếng gào thét chói tai dần tắt, căn phòng chìm vào im lặng, ai nấy đều kinh hãi nhìn nhau.
Trương Minh là người đầu tiên không chịu nổi, phịch một tiếng quỳ sụp xuống trước giường bệnh của tôi, giọng run rẩy:
“Lâm Khê, bọn tôi sai rồi! Không nên nghe lời Tô Mạn xúi giục, càng không nên đánh cô… Cô hãy nể tình chúng ta từng vào sinh ra tử, giúp bọn tôi tìm thuốc giải đi, chúng tôi… còn trẻ, chúng tôi không muốn chết đâu…”
Những người còn lại cũng lần lượt quỳ xuống, gào khóc, khẩn cầu:
“Đội trưởng Lâm, xin cô cứu mạng!”
Lục Dã bước lên một bước, nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy tha thiết:
“Tiểu Khê, là anh sai… Anh bị Tô Mạn che mắt, lúc đó thật sự không biết em bị trúng độc…”
Tôi đột ngột rút tay lại, cười lạnh:
“Không biết? Tôi đã nói bao nhiêu lần là tôi bị rắn cắn, anh có tin lần nào không?”
Sắc mặt Lục Dã tái mét, môi run rẩy:
“Anh… anh tưởng em đang diễn…”
Rồi hắn như sực nhớ ra điều gì, nghiến răng:
“Là Tô Mạn! Cô ta nói đó chỉ là rắn hoa bình thường, không có độc…”
Tôi cười giễu, giọng sắc như dao:
“Tôi bị rắn cắn chảy máu đen, cô ta bảo tôi bôi trái cây cho nên màu mới vậy.”
“Tôi tê liệt ngã quỵ, cô ta nói tôi chột dạ vì tham ô.”
“Tôi hôn mê môi tím bầm, cô ta lại nói là do lạnh.”
“Mỗi câu nói đều đầy sơ hở, nhưng anh lại tin hết, từng câu từng chữ! Anh đúng là con chó ngoan trung thành của Tô Mạn đấy.”
Vừa dứt lời, cổ họng tôi ngứa ngáy, ho dữ dội.
Cố Cảnh Thanh lập tức bước đến, nhẹ nhàng đỡ tôi, vỗ lưng giúp tôi dễ thở. Sau đó anh quay đầu, ánh mắt lạnh đến thấu xương:
“Cút!”
Tôi quen anh bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên thấy anh nổi giận và mắng thẳng người khác.
Lục Dã tức đỏ mặt, hét trả:
“Tôi là bạn trai của cô ấy! Anh là gì mà xen vào?!”
Tôi cố gắng điều chỉnh hơi thở, giọng tuy nhẹ nhưng đầy dứt khoát:
“Lục Dã, chúng ta chia tay rồi.”
Hắn như bị giáng một đòn, ngơ ngác:
“Tiểu Khê, ba năm tình cảm, em không thể nói chia tay là chia tay!”
Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt băng lạnh, từng chữ rạch thẳng vào tim hắn:
“Tình cảm? Giữa chúng ta từng có thứ đó sao?”
“Anh tiếp cận tôi để thắng cược với Tô Mạn, không phải sao?”
“Ngay từ đầu, anh đã lừa dối và tính toán. Giờ chỉ nhìn anh thôi tôi cũng buồn nôn.”