“Chúc mừng sinh nhật.” Hoàng Minh lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ màu đen, đặt vào tay Thư Kỳ.
Cô mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền lấp lánh.
“Bao nhiêu vậy?” Thư Kỳ hỏi, mắt vẫn dán vào món trang sức.
“Tám vạn tệ.”
Cô mỉm cười, nghiêng người hôn nhẹ lên má anh: “Cảm ơn anh, chồng yêu.”
Tối hôm đó, Hoàng Minh ở lại căn hộ của Thư Kỳ — họ cùng ăn tối, xem phim, và cuối cùng, anh đưa cô lên phòng.
Khi trở về nhà, đồng hồ đã chỉ hơn mười một giờ khuya.
Trong phòng khách, Khánh Ly đang ngồi một mình, trước mặt là chiếc bánh kem nhỏ và vài món ăn đơn giản — tất cả đều đã nguội lạnh.
“Anh về rồi à.” Cô nói, giọng nhạt nhòa như làn sương mỏng.
“Ừ, tăng ca, nên về muộn.” Hoàng Minh đáp.
“Anh ăn chút gì không?”
“Thôi, anh ăn bên ngoài rồi.”
“Vậy để em dọn.”
Cô đứng dậy, nhẹ nhàng gom đĩa vào tay, như thể chẳng có gì xảy ra.
Hoàng Minh nhìn chiếc bánh kem trên bàn, chợt sững lại.
Hôm nay… là sinh nhật cô.
“Anh xin lỗi, anh quên mất hôm nay là sinh nhật em.”
“Không sao.” Khánh Ly mang đồ vào bếp, “Dù sao cũng chẳng phải ngày gì quan trọng.”
Lúc đó, anh chỉ thấy cô thật hiểu chuyện.
Còn bây giờ, khi nhớ lại — câu nói đó như một nhát dao ngọt sắc, đâm thẳng vào lòng.
“Chẳng phải ngày gì quan trọng” — rốt cuộc là vô tâm hay quá đau đến mức chẳng buồn nhắc?
Hoàng Minh ngồi thụp xuống sofa, mở điện thoại lướt lại hình ảnh cũ.
Tối hôm đó, Thư Kỳ đăng một bài lên WeChat Moments, khoe món quà sinh nhật.
“Cảm ơn chồng yêu vì sợi dây chuyền xinh đẹp, yêu anh ❤️”
Ảnh kèm là một tấm cận cảnh sợi dây và ảnh selfie cô chụp với nó trên cổ.
Anh đã ấn like.
Còn để lại bình luận:
“Yêu em.”
Bất chợt, một suy nghĩ lóe lên trong đầu anh:
Liệu Khánh Ly có nhìn thấy bài đăng đó không?
Tim anh như bị ai bóp nghẹt.
Biết đâu một người bạn chung nào đó đã nhìn thấy, rồi kể lại cho cô?
Anh mở WeChat, lướt lại dòng trạng thái cũ.
Bài đăng vẫn còn đó.
Và trong danh sách người thích bài viết ấy… có cả ảnh đại diện của chính anh.
“Cô ấy chắc chắn đã thấy.” Anh nghĩ.
Và có lẽ cũng từ hôm đó — Khánh Ly đã bắt đầu lên kế hoạch rời đi.
Anh ném điện thoại lên sofa, nhắm mắt lại.
Trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh ngày cưới — cô mặc váy trắng, nụ cười rực rỡ như nắng đầu hạ.
“Hoàng Minh, chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi.”
“Chắc chắn rồi.”
Nhưng giờ thì sao?
Tất cả đã không còn như trước nữa.
10 giờ sáng, Hoàng Minh gọi cho Thư Kỳ.
“Alo?” Giọng cô còn ngái ngủ.
“Em dậy chưa?”
“Vừa dậy. Có chuyện gì thế?”
“Anh muốn gặp em một chút, có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì vậy?”
“Gặp rồi anh nói.”
“Được thôi, vậy anh đến nhà em nhé?”
“Không.” Hoàng Minh đáp, “Ra ngoài đi. Vẫn chỗ cũ.”
“OK.”
Cuộc gọi kết thúc, anh thay quần áo rồi ra khỏi nhà.
“Chỗ cũ” là một quán cà phê nhỏ gần khu Thủy Mộc Thanh Hoa, nơi trước đây họ hay hẹn hò.
Mười một giờ, anh đến nơi.
Thư Kỳ đã ngồi sẵn, hôm nay cô mặc váy đen, trang điểm kỹ càng, trông vô cùng xinh đẹp.
“Sao tự nhiên lại hẹn gặp?” Cô tựa lưng vào ghế, nửa cười nửa trêu, “Hay là nhớ em rồi?”
“Ừ.” Hoàng Minh đáp bâng quơ.
“Nếu nhớ, sao tối qua không qua?”
“Ở nhà… có chuyện.”
“Chuyện gì cơ?”
Anh hơi ngập ngừng, rồi nói thẳng: “Khánh Ly muốn ly hôn.”
Thư Kỳ sững lại một chút, rồi bật cười.
“Thật hả?”
“Thật. Cô ấy đưa đơn ly hôn ra tối qua.”
“Ồ.” Cô nhấc ly cà phê, nhấp một ngụm, vẫn giữ nét mặt điềm nhiên.
“Vậy anh ký chưa?”
“Anh…” Hoàng Minh nhìn cô, chậm rãi hỏi, “Em không cảm thấy gì sao?”
“Cảm thấy gì cơ?” Thư Kỳ nghiêng đầu, chớp mắt, “Anh không phải vẫn luôn bảo là muốn ly hôn à? Giờ người ta chủ động, không phải càng tiện?”
“Nhưng mà…”
“Nhưng mà gì?” Cô đặt cốc xuống, hơi nghiêng người về phía trước.
“Anh… không thấy tiếc sao?”
Hoàng Minh im lặng.
“Hoàng Minh, anh ở bên em hai năm rồi.” Thư Kỳ nhìn thẳng vào anh, “Hai năm qua, anh nói bao nhiêu lần là sẽ ly hôn?”
“Anh biết… nhưng…”
“Nhưng cái gì?” Giọng cô bắt đầu sắc hơn, “Rốt cuộc anh có muốn ly hôn không?”
“Không phải, chỉ là… mọi chuyện đến quá đột ngột.”
“Đột ngột?” Cô cười lạnh, “Anh ngoại tình hai năm, bây giờ người ta mới đòi ly hôn — thế mà còn gọi là đột ngột?”
Anh cứng họng, chẳng nói được lời nào.
Thư Kỳ đứng dậy, cầm lấy túi xách.
“Tự anh suy nghĩ cho rõ đi.” Cô buông một câu, “Suy nghĩ xong thì hẵng đến tìm em.”
“Thư Kỳ…”
“Đừng gọi em.”
Cô quay lưng, bước đi dứt khoát.
Hoàng Minh vẫn ngồi lại, nhìn theo bóng cô khuất dần giữa phố đông, trong lòng chỉ còn lại cảm giác trống rỗng và nực cười.
Anh đang làm cái quái gì thế này?
Hai giờ chiều, Hoàng Minh quay về nhà.
Khánh Ly vẫn chưa trở lại.
Anh ngồi trong phòng khách, nhìn tờ đơn ly hôn đặt trên bàn, đầu óc bất giác nhớ về chuyện một năm trước.
Tháng Mười Một năm ngoái — cha của Khánh Ly qua đời.
Rạng sáng lúc ba giờ, điện thoại anh vang lên.
Đầu bên kia là giọng cô, nghẹn ngào, run rẩy:
“Hoàng Minh… ba em xảy ra chuyện rồi…”