7.
Ba tháng sau.
Mùa đông đã về trên Hàng Châu. Gió lạnh lùa qua từng con phố, lá ngả vàng theo từng bước chân người qua lại.
Khánh Ly khoác áo lông vũ, tay đút túi áo, lững thững bước dọc bờ Tây Hồ.
Cuối tuần.
Cô hẹn mấy người bạn mới quen ra ngoài dạo chơi. Nắng nhẹ, trời trong, mặt hồ lăn tăn sóng.
“Ly ơi, lại đây chụp hình nè!”
Cô bật cười, chạy về phía nhóm bạn, tạo dáng chụp vài tấm. Máy ảnh kêu “tách” một tiếng. Trên màn hình, là một Khánh Ly với nụ cười rạng rỡ, đôi má ửng hồng vì gió lạnh.
“Đăng WeChat nha?” – bạn cô hỏi.
“Đăng đi.” – Cô chọn vài tấm, viết dòng caption đơn giản:
“Mùa đông ở Tây Hồ, đẹp hơn mình tưởng.”
Lần này, cô không bật chế độ "chỉ mình xem".
...
Cùng lúc đó, tại thành phố cũ.
Hoàng Minh đang nằm lười trên giường, lướt WeChat. Bất chợt, ảnh của Khánh Ly hiện lên.
Trong hình, cô cười rạng rỡ.
Nụ cười ấy, tươi hơn bất cứ lần nào từng nở bên anh.
Hoàng Minh chết lặng trong vài giây. Tay vẫn giữ điện thoại, ánh mắt dừng lại nơi đôi mắt Khánh Ly trong ảnh.
Anh mở khung trò chuyện cũ. Gõ vài chữ, rồi xoá. Viết lại, rồi lại xoá.
Cuối cùng, chẳng gửi gì cả.
“Thôi vậy.” — anh lẩm bẩm.
Cô ấy đã có cuộc sống mới. Mình không nên làm phiền nữa.
Tắt điện thoại, anh nằm ngửa ra, nhìn trân trân lên trần nhà.
Trong căn hộ từng có tiếng cười, giờ chỉ còn lại một mình anh.
Thư Kỳ cũng đã dọn đi. Lặng lẽ. Không hẹn trước.
“Tôi mù rồi mới yêu loại người như anh.” — đó là câu cuối cùng cô ta để lại trước khi biến mất.
Giờ nghĩ lại, Hoàng Minh không thể phản bác.
Bởi vì… cô ta nói đúng.
Anh không đủ tốt — không tốt với Khánh Ly, không tốt với Thư Kỳ, cũng chẳng từng tốt với chính mình.
“Nếu có thể quay lại, tôi nhất định sẽ đối xử khác đi.”
Nhưng thời gian chưa từng chiều lòng ai.
...
Ba tháng nữa trôi qua.
Mùa xuân ghé ngang Tây Hồ, mang theo chút ấm áp của nắng mới.
Khánh Ly ngồi trong quán cà phê gần công ty, trước mặt là một người đàn ông xa lạ nhưng dễ chịu.
“Ly, đây là Thẩm Vũ – bạn tôi.” – cô đồng nghiệp mỉm cười giới thiệu – “Anh ấy làm ở văn phòng luật, là người cực kỳ tử tế.”
“Chào anh.” – Khánh Ly nhẹ nhàng chìa tay.
“Rất vui được gặp em.” – Thẩm Vũ bắt tay, nụ cười hiền và mắt hơi cong sau cặp kính cận.
Anh ấy có dáng vẻ điềm đạm của người đã trưởng thành, không vồ vập, không khoa trương. Chỉ là một sự bình yên hiện diện đúng lúc.
“Nghe nói em cũng là người từ nơi khác đến Hàng Châu?” – anh hỏi.
“Ừ, em mới chuyển đến được nửa năm.”
“Vậy đã quen với nhịp sống ở đây chưa?”
“Rồi. Khá nhanh. Hàng Châu dễ sống hơn em nghĩ.”
Cả hai trò chuyện khá lâu, không ngượng ngùng, không gượng ép. Chuyện công việc, chuyện món ăn, chuyện bầu trời sau mưa…
Lúc chia tay, Thẩm Vũ chậm rãi hỏi:
“Anh có thể kết bạn WeChat với em được không?”
Khánh Ly khẽ cười, gật đầu: “Được.”
Cô giơ điện thoại lên quét mã.
Bạn bè mới — không vội vàng, không kỳ vọng, không ràng buộc.
Chỉ là một khởi đầu thật đẹp.
“Vậy… hôm nào gặp lại nhé?”
“Ừ. Gặp lại sau nhé.”
Bước ra khỏi quán cà phê, cô đồng nghiệp nhanh chóng ghé lại, thì thầm với ánh mắt háo hức:
“Sao rồi? Cảm giác ổn chứ?”
Khánh Ly khẽ cười, lắc đầu:
“Cũng được.”
“Vậy là ổn rồi đấy!” — cô nàng cười rạng rỡ — “Thẩm Vũ là người tử tế, thật sự đấy. Cậu nên cho cả hai một cơ hội.”
“Ừ, mình biết.”
Họ sóng bước trên con đường lát gạch cạnh công viên. Ánh nắng xuân trải vàng trên vòm cây, từng cánh hoa sưa rụng rơi, nhẹ như ký ức.
Đúng lúc ấy, điện thoại Khánh Ly vang lên.
Là Hoàng Minh.
Ngón tay cô thoáng khựng lại.
Đắn đo một chút… rồi vẫn nhấn nghe.
“Alo?”
Giọng bên kia khẽ vang lên, như thể sợ đánh thức một giấc mơ:
“Ly à… dạo này em sống tốt chứ?”
“Rất tốt.” — cô đáp, giọng không quá lạnh lùng, cũng chẳng tha thiết.
“Vậy thì… tốt rồi.” — anh ngập ngừng, ngữ điệu như gió thoảng — “Anh… chỉ muốn hỏi thăm một chút.”
“Còn chuyện gì khác không?” — Khánh Ly hỏi thẳng.
“…Không. Không có gì cả.”
Anh khẽ đáp, như trượt tay đánh rơi một điều gì đó quý giá mà chẳng kịp nhặt lại.
“Xin lỗi. Làm phiền em rồi.”
Click.
Cuộc gọi kết thúc.
Khánh Ly cất điện thoại vào túi, ánh mắt không còn vướng bận. Cô bước tiếp, nhịp chân vững vàng giữa phố xá nhộn nhịp.
Trước mặt cô…
là một khoảng trời đầy nắng,
là mùa xuân dịu dàng đang chờ đợi,
và là một cuộc sống mới – không còn bóng dáng của quá khứ.
8.
Nửa năm sau.
Khánh Ly và Thẩm Vũ ở bên nhau.
Anh là kiểu người sẽ lặng lẽ nhớ sở thích của cô, luôn sẵn sàng nghiêng ô về phía cô trong những cơn mưa bất chợt. Không hoa lệ, không hứa hẹn, chỉ là từng ngày bình dị mà đủ đầy.
Họ cùng nhau đi siêu thị, cùng nấu ăn, cùng ngồi trên ban công ngắm hoàng hôn tắt dần sau dãy nhà cao tầng.
Khánh Ly từng nghĩ, tình yêu là thứ khiến người ta mất phương hướng. Nhưng hiện tại, cô mới hiểu — tình yêu thật sự là khi có ai đó cho mình cảm giác được trở về.
Tối hôm đó, họ ngồi bên bờ Tây Hồ, gió thổi mát rượi, ánh đèn phản chiếu lấp lánh trên mặt nước.
“Ly này.” — Thẩm Vũ nghiêng người, giọng nghiêm túc.
“Ừ?”
“Em có đồng ý lấy anh không?”