Tan học về đến nhà, tôi liền bắt gặp Vệ Thu Vũ đang khoác tay Cố Nam Châu, thân mật nói nói cười cười. Chỉ là gương mặt Cố Nam Châu lại hiện rõ sự khó chịu, mất kiên nhẫn.
Thấy tôi bước vào, cô ta kiêu ngạo ngẩng cao đầu, giọng đầy khiêu khích:“Chị, chị về rồi à.”
“Dao Dao.” — Cố Nam Châu như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng nháy mắt ra hiệu cầu cứu tôi.
Tôi chỉ thấy buồn cười. Hóa ra vị công tử vốn điềm đạm, nho nhã này cũng có ngày rơi vào cảnh khổ sở đến thế.
“Anh tôi đâu?” tôi hỏi.
“Trên lầu… tắm rồi.” Cố Nam Châu lộ rõ vẻ uất ức.
Tắm? Tôi không tin. Chỉ e anh tôi cố tình tìm cái cớ để tránh mặt, bỏ mặc thằng bạn thân tự xoay sở với Vệ Thu Vũ thôi.
Anh trai tôi vốn đã nhiều lần than phiền với tôi về những trò quái gở mà Vệ Thu Vũ từng giở ra.
Có lần nhà không ai ở, nửa đêm cô ta mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, từ khu tập thể nơi mình sống mò sang.
Anh tôi tưởng xảy ra chuyện lớn nên mở cửa, ai ngờ cô ta lập tức nhào tới, miệng nói mớ “em gặp ác mộng, muốn anh ngủ cùng an ủi”. Cuối cùng, anh phải gọi bác Phúc tới đưa đi.
Cũng vì nể tình cô ta là “con gái nuôi” của mẹ nên anh mới không làm ầm lên.
Từ đó về sau, chỉ cần nơi nào có mặt Vệ Thu Vũ, anh tôi tránh xa được bao nhiêu thì tránh, tuyệt đối không để bản thân rơi vào cảnh ở riêng với cô ta. Dù sao, một lần bị rắn cắn, mười năm còn sợ dây thừng.
Theo lời anh trai tôi thì: “Con nhỏ đó có bệnh, nói tiếng người cũng không hiểu.”
“Tôi đi rửa ít trái cây cho mọi người nhé.”“Để tôi giúp.” – Cố Nam Châu như bật lò xo đứng dậy, rút tay khỏi cái khoác của Vệ Thu Vũ.
“Nam Châu ca, để em giúp chị ấy. Đàn ông thì tay để kiếm tiền, sao có thể dùng vào mấy việc này.” – Vệ Thu Vũ cất giọng ngọt như mật.
Tôi thầm nghĩ, anh trai mình nói chẳng sai: Vệ Thu Vũ đúng là có bệnh.
Cô ta lại lon ton theo tôi xuống bếp.
“Chị ơi, Nam Châu ca thích em, chị không tranh nổi đâu. Tương lai cô Cố chỉ có thể là em.”
Tôi thật sự cạn lời. Không hiểu cô ta lấy đâu ra tự tin như thế. Nói chuyện với kiểu người này chỉ phí nước bọt. Nhà họ Cố đời nào để mắt đến cô gái đầu óc đơn giản như vậy.
Cắt xong đĩa hoa quả, Vệ Thu Vũ cố tình chen tới, hất tay tôi cầm khay hoa quả trước, uốn éo gọi:“Nam Châu ca~”
Nhưng Cố Nam Châu đã sớm chuồn lên lầu trốn trong phòng anh tôi.
Tôi cũng chẳng buồn quan tâm nữa, tự lên lầu tìm anh trai. Vệ Thu Vũ thấy vậy bưng khay hoa quả lẽo đẽo theo sau.
Tôi gõ cửa phòng anh trai. Anh hé cửa, kéo tôi vào, lập tức khóa chốt.
“Nam Châu ca, anh trai, mở cửa đi mà, em mang trái cây cho mọi người đây…” – Vệ Thu Vũ ngoài cửa gõ lạch cạch không ngừng.
Anh tôi cau mày, giọng đầy bất lực:“Anh chịu hết nổi rồi. Nghĩ đến cảnh sau này con nhỏ đó lúc nào cũng vác mặt tới nhà là anh…”
Anh trai khoanh tay trước ngực, như thể vừa nhớ ra chuyện gì khủng khiếp, ra sức lắc đầu.“Em gái, em gái ngoan của anh, ba mẹ thương em nhất. Em nói với ba mẹ một tiếng đi.”
Tôi gật đầu đồng ý. Dù sao tôi cũng chẳng muốn sau này chính mình ở trong nhà mà cũng không được yên ổn.
Tiếng gõ cửa ngoài hành lang ngừng lại.“Anh, Nam Châu ca, em để khay hoa quả ngoài cửa nhé. Em có chút việc, phải về nhà một chuyến, không thể ăn cơm tối cùng mọi người rồi.”
Âm thanh dần xa, cuối cùng biến mất.
Mãi cho đến khi bác Phúc lên gọi ăn cơm, chúng tôi mới dám mở cửa bước ra.Không ngờ lần này, Vệ Thu Vũ thật sự đã bỏ đi.
Cả nhà tôi cùng Cố Nam Châu ăn một bữa tối vui vẻ. Tiễn Nam Châu ra về xong, tôi mới kể lại chuyện liên quan đến Vệ Thu Vũ cho mẹ nghe, bao gồm cả những gì xảy ra ở trường. Dù sao tôi vốn là kiểu “con gái ngoan”, có gì cũng sẽ nói với ba mẹ.
Vừa nghe tôi mở lời, anh trai liền như được tháo chốt, lập tức tuôn ra cả một bụng ấm ức, kể hết những năm qua phải chịu đựng bao nhiêu trò quái đản của Vệ Thu Vũ. Có không ít chuyện, đây cũng là lần đầu tiên tôi mới biết, nghe mà choáng váng.
Ba cau mày, sắc mặt đầy khó chịu. Mẹ thì tròn mắt, không dám tin vào những gì nghe thấy.
“Thôi, đừng buồn nữa. Con cũng là do có lòng tốt. Bây giờ nhìn rõ bộ mặt thật của nó, cũng chưa muộn. Ngày mai, ba sẽ ra mặt tuyên bố chấm dứt mối quan hệ này. Về sau, gia đình mình sẽ chỉ lo trả học phí cho nó đến khi tốt nghiệp đại học là hết.” – Ba đưa ra quyết định.
Tôi và anh trai đều không phản đối, cũng hiểu lý do. Chuyện này chưa đến mức tuyệt tình tuyệt nghĩa, làm căng quá dễ bị người ta lợi dụng, để rồi ảnh hưởng đến thanh danh và sự ổn định của tập đoàn. Hoàn toàn không đáng.