12
Thấy ông ta đi, Trần Xuyên liền ra vẻ dỗ dành tôi: “Thôi mà vợ, đừng chấp bác làm gì.”
Để làm tôi vui, anh ta còn bĩu môi nói xấu anh họ: “Thằng đó thi công chức được cái gì chứ, hồi trước hư lắm, toàn lăng nhăng trai gái. Còn từng gửi ảnh nóng của bạn gái cũ lên nhóm gia đình nữa, đúng là đồ mất nết! Dù có đậu thì cũng chẳng ra gì.”
“Em đừng chấp họ, sau này chúng ta ở Bắc Kinh, đâu còn liên quan.”
Tôi nghe mà mắt sáng rực.
Lăng nhăng? Ảnh nóng?
Thì ra là vậy.
Chính Trần Xuyên từng khoe với tôi chuyện anh họ mình “chiến tích dày đặc”, còn gửi cả tin nhắn khoe khoang.
Trời ơi, món hời thế này mà tôi bỏ qua à?
Một kẻ như thế mà vào được cơ quan nhà nước thì còn gì gọi là công bằng nữa!
Không được, chuyện này phải tố cáo ngay.
Vì nhân dân phục vụ, tôi không thể để sâu mọt lọt lưới!
Tôi mở lại lịch sử trò chuyện giữa hai anh em, chụp toàn bộ màn hình, gửi vào điện thoại mình.
Buổi chiều, nhân lúc nhà họ ra ngoài, tôi gom lại các tài liệu, tạo thành một tập hồ sơ hoàn chỉnh, gửi thẳng vào hộp thư tố cáo công chức tỉnh.
13
Phải nói, giờ bộ máy làm việc hiệu quả thật đáng nể.
Ngay hôm sau, tức là ngày cuối cùng tôi ở quê, tin dữ đến, Trần Tinh bị loại khỏi danh sách công chức, lý do là có hành vi thiếu chuẩn mực, quan hệ nam nữ không đúng đắn.
Cả nhà bác họ Trần hóa đá.
Cơ hội đổi đời mất rồi!
Khi biết nguyên nhân là do bị “tố cáo”, cả nhà họ sôi máu.
Buổi tối, khi nhà tôi đang ăn cơm, họ xông thẳng vào.
Trần Tinh đập bàn, lao tới đấm Trần Xuyên một cú.
Trần Xuyên sững sờ: “Anh điên à, Trần Tinh?!”
Trần Tinh đỏ mắt: “Điên cái gì! Tao coi mày như em ruột, còn mày coi tao là thằng ngu hả? Chính mày tố cáo tao, đồ đê tiện!”
“Cái gì mà em tố cáo? Em có điên đâu?” Trần Xuyên ngơ ngác.
Trần Tinh gào lên: “Đừng giả ngu! Chính mấy đoạn chat giữa tao với mày bị gửi đi tố cáo đấy! Ngoài mày ra còn ai có được chứ!”
Cả nhà đều chết lặng.
Mẹ chồng tôi cuống quýt: “Không thể nào, chắc con nhầm rồi! Em con không làm đâu!”
Trần Tinh như phát điên: “Tôi nhầm cái gì! Ngoài nhà các người ra thì còn ai?!”
Tôi ngồi bên cạnh, giả vờ ngập ngừng: “Không lẽ… anh thật sự gửi à, chồng?”
Trần Xuyên trợn mắt: “Em nói cái gì vậy?!”
Mẹ chồng hét lên: “Cô im đi, đừng nói linh tinh!”
Tôi tủi thân nói: “Con nói linh tinh chỗ nào? Mẹ chẳng từng bảo thằng Trần Tinh không ra gì sao? Mẹ còn nói, ‘cái loại trai hư như nó, dù có vào nhà nước cũng bị tố cáo thôi’ mà.”
Tôi giả vờ hoảng hốt: “Trời ơi, chẳng lẽ là mẹ… gửi thật hả?”
Tôi vừa dứt lời, bà bác họ Trần đã gào lên, lao vào túm đầu mẹ chồng tôi.
“Con đàn bà độc miệng kia! Tao biết ngay mày ghen tỵ con tao! Mày dám phá hỏng tương lai của nó, hôm nay tao cho mày biết tay!”
Hai bà lao vào đánh nhau túi bụi.
Đúng là phụ nữ nông thôn, sức chiến đấu kinh khủng!
Mẹ chồng bị túm tóc, mặt đầy vết cào đỏ rướm máu.
Còn Trần Tinh quay sang nhìn Trần Xuyên, nghiến răng: “Tốt lắm, quả nhiên là nhà các người! Tôi không đậu thì các người cũng đừng mong yên thân! Đừng quên mấy chuyện mày từng làm với nữ sinh đó nhé…”
Trần Xuyên hoảng hốt: “Câm miệng lại, anh nói bậy gì thế!”
Trần Tinh cười nhạt: “Nói bậy à? Cả nhà sẽ biết thôi. Em dâu này, em có biết chồng em từng ‘chơi đùa’ với sinh viên không? Không sao, chẳng mấy chốc cả nước cũng sẽ biết thôi.”
Với nữ sinh ư?
Tôi khẽ nheo mắt, đúng là ông trời thương tôi, còn tặng thêm phần thưởng ngoài dự kiến.
Tôi giả vờ khóc lóc: “Anh Trần Xuyên, không ngờ anh lại là loại người đó! Anh đối xử với tôi thế này sao?”
Anh ta cuống quýt: “Không có! Em đừng tin anh ta nói bậy, anh chưa từng làm gì cả!”