Khúc Gia Kỳ nói: "Mau đưa cái gì vào miệng chị ấy đi, đừng để chị ấy cắn đứt lưỡi".
Tôi cảm thấy như có thứ gì đó ươn ướt, mềm mại nhét vào miệng, đau đớn khiến ý thức tôi mơ hồ, người khác nói phụ nữ sinh con là đau nhất, còn tôi cảm thấy cái đau này có lẽ sinh nở cũng không bằng.
Không biết cơn đau kéo dài bao lâu, đột nhiên tôi nghe thấy một tiếng gầm lên giận dữ: "Các người đã cho cô ấy ăn cái gì?"
Là Chu Nguyên Hạo, anh đến rồi!
Tôi vội vươn tay ra, cố gắng kêu lên: "Chu Nguyên Hạo, nhanh cứu em, em đau chết mất."
"Cái gì? Các người cho cô ấy ăn Nhất Nguyên Đan?" Chu Nguyên Hạo tức giận hét lên: "Cô ấy vừa mới đột phá đến cấp một, lại để cô ấy uống Nhất Nguyên Đan, cơ thể cô ấy căn bản không chịu nổi! "
Ôn Noãn không ngừng xin lỗi, Khúc Gia Kỳ cũng tỏ vẻ áy náy, đứng sang một bên không dám lên tiếng.
"Cút hết ra ngoài!" anh gầm lên.
Cả hai cô gái bước ra khỏi phòng, một đôi cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy tôi, đồ trong miệng tôi được lấy ra.
"Nguyên Hạo..."
"Ngoan, tôi sẽ nhanh làm em bớt đau." Anh cúi đầu hôn lên môi tôi, vì quá đau nên tôi không cẩn thận cắn anh, anh là quỷ, không có mùi máu tươi như trong tưởng tượng, ngược lại có một cỗ quỷ khí tiến vào trong thân thể tôi. Cơ thể tôi đang bị đốt cháy hấp thụ nó trong nháy mắt.
Anh c ởi quần áo của tôi, chậm rãi đ è xuống, anh rất dịu dàng, nhưng không hiểu sao, có lẽ do bản năng sinh tồn, tôi ôm chặt lấy anh và điên cuồng đòi hỏi.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình cũng có lúc ph óng đãng như thế, như một con rắn cứ quấn chặt lấy anh. Giữa lúc nhu cầu vô tận này, tôi cảm giác như có thứ gì đó trong cơ thể được gột rửa, cảm giác nóng bức dần dần chuyển thành thứ ấm áp, giống như được ngâm mình trong suối nước nóng, sự thoải mái thay thế nỗi thống khổ.
Ánh trăng ngoài cửa sổ dần dần nhạt đi, mặt trời từ từ nhô lên, sau đó chạm đến đỉnh trời, cuối cùng biến thành ánh hoàng hôn, tôi cuối cùng cũng không đòi hỏi nữa.
Cảm giác nóng rát trong cơ thể biến mất, giày vò suốt một ngày một đêm, tôi không hề cảm thấy mệt mỏi mà thay vào đó cơ thể tràn đầy năng lượng, tinh thần sảng khoái gấp 100 lần.
"Chúc mừng em, một lần đã đột phá cấp hai." Chu Nguyên Hạo nói.
Tôi quay lại, nhìn thấy trên người anh đầy vết thương, tất cả đều là vết cào, còn có một vết lớn bầm tím ứ đọng.
Mặt tôi đỏ bừng, anh là quỷ, sao có thể vì chuyện này mà bị thương?
Anh dường như nhìn ra được suy nghĩ của tôi, mỉm cười nói: "Đừng quên, em là người tu luyện, có thể chạm vào linh thể, tự nhiên cũng có thể làm tổn thương linh thể. Chẳng qua chỉ là một ít tổn thương nhỏ mà thôi, sẽ nhanh hồi phục lại như cũ."
Tôi bỗng nổi lên tâm tư muốn đùa giỡn một chút, bèn nắm lấy phần th@n dưới của anh, phát hiện trên đó cũng có vết thương, tôi lập tức che mặt lại, tôi thực sự quá ác mà.
Chu Nguyên Hạo nhéo mặt tôi: "Không ngờ em cũng có lúc điên cuồng như vậy. Nếu đổi là người khác, có lẽ cũng không thể trấn áp được em."
Tôi vẫn tiếp tục che mặt, thật quá mất mặt.
Anh nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng vuốt v e: "Những loại đan được từ xa xưa truyền lại đều có dược tính rất mạnh. Sau này đừng tùy tiện sử dụng chúng."
Tôi nhìn hai tay mình, cảm giác được trong cơ thể có một cỗ linh khí rất mạnh đang du động: "Không thể nói như vậy, cầu phú quý trong nguy hiểm. Nếu không liều mạng đánh cược thì làm sao trở nên mạnh mẽ hơn?"
Anh nhìn tôi kinh ngạc, tôi có chút chột dạ hỏi: "Sao vậy?"
"Em nói không sai." Anh nhìn tôi thật sâu, "Tương lai của em sẽ là tiền đồ vô hạn".
Tôi kiêu ngạo hất cằm: "Đương nhiên, em là thiên tài vẽ bùa mà."
"Dù em có là thiên tài đến đâu thì cũng là người của tôi, cũng phải nằm dưới thân tôi." Anh xoay người lại đè tôi trên giường, tôi không phục, ôm lấy eo anh lăn một vòng: "Hôm nay em muốn ở trên."
Thế là chúng tôi tranh nhau giành thế chủ động, lăn qua lăn lại suốt hai tiếng đồng hồ.
Làm xong việc, tôi mới nhận ra mình sắp kiệt sức vì đói, Chu Nguyên Hạo bảo Ôn Noãn và Khúc Gia Kỳ đi làm đồ ăn, tôi vỗ vỗ ví nói: "Bà cô các người bây giờ giàu rồi, đi thôi, tôi sẽ đãi các người một bữa thịnh soạn."
Tôi gọi điện đặt chỗ tại nhà hàng sang trọng nhất Sơn Thành - nhà hàng xoay Milton, nhà hàng này được xây trên đỉnh một tòa nhà cao tầng, toàn bộ nhà hàng được làm bằng kính, độ quay chậm rãi để khách có thể vừa ăn vừa ngắm cảnh đêm đẹp nhất của thành phố.
Tôi gọi một bàn đồ ăn lớn, đủ cho ít nhất mười người, sức ăn của tôi rất lớn, ăn không ngừng, rất nhanh quét sạch hết thức ăn trên bàn, những thực khách ở các bàn bên cạnh đều trợn mắt há hốc mồm.