Edit: Frenalis
Tôi bị anh hôn đến ngốc nghếch rồi, vài giây sau mới kịp phản ứng lại, ngay khi Tư Đồ Lăng định đưa đầu lưỡi vào, tôi vội đẩy anh ấy ra.
"Tư Đồ Đội trưởng, anh mau tỉnh táo lại đi!" Tôi hét lên.
Tư Đồ Lăng giật mình, ánh mắt vốn mê man cũng dần trở nên tỉnh táo hơn. Anh ấy hoảng hốt nhìn tôi: "Tôi, tôi đã làm cái gì? Sao tôi có thể..."
Tôi vội vàng nói: "Tư Đồ Đội trưởng, anh bình tĩnh lại đi. Chắc anh đã bị chướng khí ảnh hưởng, anh chỉ cần giữ vững tâm lý là được."
Giọng nói anh ấy có chút thất thường: "Tôi hiểu rồi, loại chuyện này sẽ không tái diễn lại lần nữa đâu."
Tôi rất xấu hổ, vội nói: "Vậy tôi đi gặp Dương Khải Lâm trước nhé."
Anh ấy ngăn tôi lại: "Tôi đi với cô."
Tôi giật giật khóe miệng, càng cảm thấy xấu hổ hơn.
Chúng tôi đến trước cửa phòng Dương Khải Lâm, Tư Đồ Lăng đi lên gọi lớn nhưng bên trong mãi vẫn không phản hồi. Tư Đồ Lăng gọi lại nhưng vẫn không ai lên tiếng. Sắc mặt hai chúng tôi đều thay đổi, Tư Đồ Lăng nháy mắt với tôi, sau đó, tôi lấy từ trong túi xách ra thanh kiếm Kim Tiền.
Mặc dù không nỡ, nhưng tôi vẫn tùy thân mang theo một cái, lúc cần thiết có thể cứu mạng.
Cửa là cửa gỗ, Tư Đồ Lăng đem theo một cây gỗ có dính máu chó đen cùng chu sa, một chân đá vào cánh cửa, khóa bị đứt, anh ấy sải bước đi đi vào, bên trong không hề có người. Cửa sổ mở, tôi cau mày nói: "Không xong rồi, Dương Khải Lâm có thể bị Lệ Quỷ mê hoặc."
Khi Tư Đồ Lăng định nhảy ra khỏi cửa sổ để đuổi theo thì bị tôi ngăn lại: "Tư Đồ Đội trưởng, đừng đi, đó là Lệ Quỷ, Dương cảnh quan chỉ sợ đã....., Dù anh có đi thì cũng là chịu chết mà thôi."
Anh ấy chần chờ một chút rồi bất lực thờ dài.
"Tôi không thể bỏ rơi đồng đội của mình được." Anh ấy nói.
Tôi an ủi: "Sự việc thành ra như thế này thì cũng chẳng còn cách nào khác. Anh ta chắc chắn cũng không muốn anh phải hy sinh vô ích đâu."
Tư Đồ Lăng gục đầu xuống, không nói gì, tôi tiếp tục nói: "Trên chiến trường luôn có người phải hy sinh, anh không thể cứu hết tất cả mọi người được."
Thấy màu sắc của hình bát quái trước ngực anh ấy ngày càng mờ, tôi vội vàng nói: "Anh bây giờ phải xốc lại tinh thần, nếu lệ quỷ kia vào được, hình bát quái trên người anh chính là bùa hộ mệnh của hai chúng ta."
Anh ấy hít một hơi thật sâu, gật đầu nói: "Cô nói đúng. Bây giờ là mười giờ tối, vẫn còn hơn mười giờ nữa, hai chúng ta không nên tách ra riêng lẻ, tránh cho tên lệ quỷ kia tiêu diệt từng người."
Chúng tôi về lại phòng khách, sô pha khá lớn, chúng tôi mỗi người chiếm một bên, nằm xuống nghỉ ngơi. Tôi trầm mặc hồi lâu, nói: "Tên Dương Khải Lâm kia, tâm tà bất chính."
"Tôi biết." Tư Đồ Lăng rầu rĩ nói.
Tôi cảm thấy hiểu rõ, anh ấy làm đại đội trưởng của cục cảnh sát, hẳn đã gặp nhiều người hơn tôi, cũng đã sớm thông suốt rồi.
Chúng tôi đều trầm mặc xuống, cơn mệt mỏi kéo đến, tôi chìm vào giấc ngủ mê man. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy có người gọi tên mình.
"Chị Khương Lâm, chị Khương Lâm."
Âm thanh này rất quen thuộc.
Dao Dao!
Tôi mở to mắt, Tư Đồ Lăng cũng đã tỉnh lại, chúng tôi nhìn về phía cửa chính, bên ngoài vang lên giọng nói của Chung Dao Dao: "Chị Khương Lâm cứu, cứu em."
"Dao Dao, em bị sao thế?" Tôi vội vàng bật dậy, hỏi.
"Chị Khương Lâm, ngoài này lạnh quá, lại có nhiều ma nữa, con ma cầm rìu đang rượt theo em, em xin chị để cho em vào đi." Tiếng khóc của Chung Dao Dao truyền đến làm tôi cảm thấy lo lắng.
Tôi nhịn không được muốn đi mở cửa, bị Tư Đồ Lăng ngăn lại: "Cô có chắc người bên ngoài là em gái của cô không?"
Lòng tôi lạnh đi.
Tôi biết, anh ấy còn một câu chưa nói, cho dù đó là em gái tôi thì có lẽ nó cũng không còn là người nữa rồi.
"Khương Lâm, sao chị không mở cửa, chị không cần Dao Dao nữa sao?" Lời than cùng tiếng khóc của cô ấy vọng đến, khiến lòng tôi quặn đau.
"Khương Lâm à, là dì Hai đây." Tiếng kêu của dì Hai từ ngoài truyền đến: "Mau mở cửa, con ma cầm rìu đó sắp đuổi kịp rồi, cầu xin cháu, cứu dì đi, dì chính là em gái duy nhất của mẹ cháu, nếu chị ấy còn sống thì chị ấy nhất định sẽ cứu dì."