Chị Mã thu dọn xong đồ đạc, từ phòng đi ra, thấy trong nhà yên ắng lạ thường, chị ta cảm thấy có gì đó không đúng, liền hét lên: “Tiểu La, Tiểu Tằng, các cậu chết trong phòng rồi à? Sao còn chưa ra?”
Không ai trả lời, cả thế giới như chìm trong im lặng chết chóc.
Trong nhà sao lại lạnh thế này. Chị ta siết chặt áo khoác trên người, bước về phía phòng Tiểu La, cửa không khóa, chị ta xoay nắm cửa đẩy ra, một hình người đẫm máu lăn ra ngoài.
Đó là Tiểu La, ngực hắn ta như bị dã thú xé toạc, toàn bộ nội tạng đều trào ra ngoài, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, đôi mắt mở to đầy sợ hãi, miệng há to, lưỡi bị cắt đứt.
“Á!” Chị Mã hét lên thảm thiết, ngã ngồi xuống đất, lùi về phía góc tường.
Chuyện gì đã xảy ra? Ai đã giết Tiểu La?
Không thể nào, chị ta ở ngay phòng bên cạnh, sao không nghe thấy tiếng gì?
Chẳng lẽ là… quỷ?
Kẹt.
Một tiếng cửa mở kẽo kẹt khiến người ta lạnh buốt tận xương sống, chị ta sợ hãi đến dựng cả tóc gáy, quay đầu nhìn lại, thấy Tiểu Tằng ngã gục trên chiếc quạt điện, sọ đã bị chém bay, óc vương vãi trên mặt đất, khắp nơi đều là máu đỏ lẫn óc trắng.
Gió thổi qua, Tiểu Tằng lắc lư như một miếng thịt khô.
“Á!” Chị ta lại hét lên, dù chị ta đã từng chứng kiến kẻ đứng đầu đám ăn mày ở Quan Đông tra tấn trẻ em, nhưng cảnh tượng hung tàn này vẫn khiến chị ta sợ đến tè ra quần.
Tất cả các cánh cửa đều mở, những người đàn ông dưới trướng chị ta đều đã chết, chết thê thảm vô cùng, có người bị kìm sắt đâm xuyên qua cổ họng, có người bị chém hàng chục nhát, toàn thân bê bết máu, ruột gan phèo phổi lòi ra ngoài.
Chị ta hoảng loạn hét lên, quần ướt sũng, trong không khí nồng nặc toát lên mùi khai khó chịu.
“Cứu mạng, cứu mạng, có người giết người!” Chị ta vừa lăn vừa bò ra cửa, vừa đến cửa thì đột nhiên nhìn thấy một đôi chân.
Đôi chân đó đi giày thể thao màu xanh lam, chị ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cậu bé mặc áo phông xám.
Cậu bé đứng nhìn từ trên cao xuống, trong mắt ánh lên sự tàn nhẫn.
Chị ta nhìn xung quanh, có vô số đứa trẻ đều đứng yên lặng, có đứa trông giống người sống, nhưng có đứa thân thể tái nhợt, hai mắt đen ngòm không có tròng trắng, trông chẳng khác người chết!
"A!"
Khi Mạc Phi Phàm và Tiểu Hi đến nơi, thì nghe thấy một tiếng hét đau đớn phát ra từ căn nhà thấp bé, cũ kỹ đó.
Bây giờ là giờ làm việc, nơi này lại khá hẻo lánh, ít người qua lại.
Mạc Phi Phàm nói: "Tiểu Hi, hình như chúng ta đến muộn rồi."
Tiểu Hi lắc đầu: "Bên trong có đồ ăn ngon."
Mạc Phi Phàm để cô bé ngồi trên vai mình, đẩy cửa ra, một mùi máu tanh nồng nặc ập vào mặt, anh ta lập tức che mắt Tiểu Hi lại.
Những đứa trẻ trong nhà vây quanh chị Mã, các đôi bàn tay nhỏ bé lúc này là hung khí khủng khiếp không ngừng cào cấu vào cơ thể chị Mã, máu thịt tung tóe.
Chị Mã chưa chết, vẫn không ngừng kêu la thảm thiết, Mạc Phi Phàm trầm mặc một giây, thi triển một chút ảo thuật lên mắt và tai của Tiểu Hi, không để cô bé nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu này.
"Cái thứ gì, dám làm loạn trên địa bàn của ông nội Mạc đây!" Mạc Phi Phàm quát lớn.
Còn về việc đây có phải là địa bàn của anh ta hay không, ông nội Mạc Phi Phàm nói là phải, ai dám nói không?
Những đứa trẻ đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt hung dữ như lưỡi dao, nếu là người khác đã sớm sợ tè ra quần, nhưng Mạc Phi Phàm là ai, sẽ sợ mấy đứa nhóc con này sao?
Từ trên đầu những đứa trẻ bốc lên từng làn sương mù đen, ngưng tụ thành một khối trên không trung, đôi mắt đỏ mở to, hung ác vô cùng.
Edit: FB Frenalis
Mạc Phi Phàm cười lạnh: "Còn tưởng là thứ gì, hóa ra là một con tâm ma. Hôm nay ngươi không may rồi, Tiểu Hi nói muốn ăn ngươi, còn không mau ngoan ngoãn dâng lên cho chủ nhân nhỏ đáng yêu của ta thưởng thức!"