Cậu họ thở dài: "Nói ra thật là tai họa bất ngờ, là đứa con gái không nên thân của cậu - Tôn Tư Phi, từ nhỏ đã thích biểu diễn, muốn làm diễn viên, không thi đậu Học Viện Hý Kịch Trung Ương, nhưng thi đậu Học Viện Hý Kịch của Sơn Thành, bây giờ đang học năm ba, cũng đã đóng một số vai nhỏ trong các bộ phim truyền hình do công ty truyền thông của thành phố sản xuất, coi như có chút tiếng tăm."
Tôi gật đầu: "Em họ xinh đẹp, điều này rất tốt, tương lai sẽ có triển vọng."
Cậu họ lại thở dài: "Cậu thà rằng nó không học Học Viện Hý Kịch gì cả, cũng không làm diễn viên gì cả."
"Sao vậy?" Tôi hỏi, "Em họ bị người ta bắt nạt à?"
"Nó bị phong sát." Cậu họ nói, "Lần trước nó được đạo diễn Kim chọn, chính là đạo diễn Kim Phương Hầu nổi tiếng với phim cung đấu, nói là để nó đóng vai một cung nữ nhỏ. Tuy không có nhiều lời thoại, nhưng nhân vật được yêu thích, nó rất vui vẻ đi đóng. Nhưng mới đi được vài ngày, đã khóc lóc trở về, nói là đắc tội với người ta. Mất vai diễn, lại còn bị phong sát. Cậu hỏi nó đắc tội với ai, nó cũng không nói. Cậu an ủi nó, nói phong sát thì phong sát đi, dù sao nhà chúng ta còn có mấy căn nhà, lại còn mở nhà hàng. Tốt nghiệp rồi, tự làm chủ, cũng không phải là không sống nổi."
Nói đến đây, mắt ông ta lại đỏ lên: "Không ngờ tới, người đó lại tàn nhẫn như vậy. Không chỉ muốn phong sát Phi Phi, còn muốn khiến nhà họ Tôn chúng ta nhà tan cửa nát."
Tôi cau mày: "Nghiêm trọng vậy sao?"
Cậu họ nói: "Đầu tiên là nhà hàng của cậu, tất cả các cơ quan liên quan đều tìm đến, lúc thì nói thiết bị phòng cháy chữa cháy của nhà hàng cậu không đạt tiêu chuẩn, lúc thì nói vệ sinh của nhà hàng cậu có vấn đề, buộc cậu phải ngừng kinh doanh để chỉnh đốn. Vậy cũng thôi đi, mấy anh em nhà cậu cũng làm chút buôn bán, thời gian này đều gặp vấn đề, buôn bán sa sút, cậu ba của cháu còn bị bắt vì buôn lậu. Tiểu Lâm à, cậu ba của cháu tuy không phải là người lương thiện gì, nhưng tuyệt đối sẽ không làm chuyện buôn lậu, nó bị người ta hãm hại. Cậu đã nghĩ đủ mọi cách, tìm một người bạn học cũ để hỏi, anh ta lén nói với cậu, là do nhà cậu đắc tội với nhân vật lớn rồi, ai cũng không cứu được."
Tôi cau mày: "Phi Phi nói sao?"
"Cậu về nhà truy hỏi Phi Phi, Phi Phi mới nói, nó đắc tội với nữ chính của đoàn phim, chính là ảnh hậu nổi tiếng Thôi Kỳ Nhã. Nghe nói Thôi Kỳ Nhã đó có hậu thuẫn rất mạnh, gia thế cũng tốt, cô ta có ý với nam chính của bộ phim tên là Quách Lăng, nhưng Quách Lăng không thích cô ta, có lần bị cô ta làm phiền quá, liền thuận tay kéo một cô gái, nói là tình yêu đích thực của anh ta. Cô gái xui xẻo này chính là Phi Phi nhà chúng ta. Ảnh hậu đó ngay tại chỗ đã tát Phi Phi một cái, còn hùng hồn tuyên bố là sẽ khiến nó nhà tan cửa nát."
Nói xong, cậu họ đứng dậy, rồi quỳ xuống trước mặt tôi, tôi vội vàng đưa tay đỡ: "Cậu họ, cậu làm gì vậy, mau đứng dậy, có gì đứng dậy rồi nói."
Cậu họ khóc lóc thảm thiết: "Tiểu Lâm, chuyện cha cháu bị bệnh, nhà cậu giúp không được nhiều, nếu không phải đường cùng, cậu cũng không có mặt mũi đến cầu xin cháu. Trước đây nghe nói cháu tìm được một người đàn ông rất có bản lĩnh, cháu có thể thay nhà cậu cầu xin cậu ấy, để cậu ấy ra tay giúp nhà cậu một chút không, cầu xin cháu, cậu thật sự bị bức đến không còn đường sống rồi."
Tôi dùng chút sức đỡ ông ta dậy, ấn ông ta ngồi xuống ghế sofa, nói: "Cậu họ, cha cháu bị bệnh, cậu cũng đã cho chúng cháu mượn một khoản tiền, khoản tiền này đối với chúng cháu giúp đỡ rất lớn, ân tình của mọi người chúng cháu luôn ghi nhớ trong lòng. Cậu yên tâm, chuyện này cháu sẽ lo liệu."
Edit: FB Frenalis
Cậu họ đầy mặt hổ thẹn: "Đáng lẽ ra, em rể có chuyện, bọn cậu vốn nên bỏ tiền ra nhưng lại chỉ cho nhà cháu mượn hai vạn tệ, là bọn cậu có lỗi với nhà cháu."
Tôi khoát tay nói: "Hai vạn đối với chúng cháu lúc đó đã là một khoản tiền rất lớn rồi. Mẹ thường nói với cháu, nhận của người một giọt nước phải lấy suối nước báo đáp, huống hồ chúng ta vốn là người một nhà, ảnh hậu đó bắt nạt nhà ngoại cháu, chẳng khác nào bắt nạt cháu? Cậu yên tâm, chuyện này cháu nhất định sẽ giải quyết."
Cậu họ tự nhiên là ngàn ân vạn tạ, sau khi ông ta đi rồi, tôi gọi điện cho chú Trịnh bảo ông ấy đi điều tra, chưa đầy hai tiếng đồng hồ, một phần tư liệu đã được đưa đến trước mặt tôi.
Tôi xem qua, thì ra Thôi Kỳ Nhã này xuất thân từ gia tộc họ Thôi, mà gia tộc họ Thôi này ở tỉnh Tây Xuyên có thể nói là có quyền có thế, là một con rắn độc địa phương chính hiệu.
Thôi Kỳ Nhã có được thành tựu như ngày hôm nay, đương nhiên là do gia tộc cô ta không tiếc công sức nâng đỡ, cô ta cũng vì quan hệ gia tộc mà hành sự kiêu căng hống hách, một khi có người vô tình chọc giận cô ta, nhẹ thì mất việc, nặng thì nhà tan cửa nát.
Còn nam chính Quách Lăng kia, gia tộc anh ta là rắn độc địa phương ở tỉnh Thiểm Tây, Thôi gia có ý định để hai nhà liên hôn, nhưng Quách gia hoàn toàn không có hứng thú, Quách Lăng lại càng không thích kiểu phụ nữ kiêu căng ngạo mạn như Thôi Kỳ Nhã.
Vì vậy mới có màn Quách Lăng dùng Tôn Tư Phi làm bia đỡ đạn.
Quách Lăng này cũng không phải thứ tốt lành gì, rõ ràng biết rõ cách hành xử của Thôi Kỳ Nhã mà còn dùng Tôn Tư Phi để chặn đào hoa xấu, dùng xong rồi vứt bỏ, căn bản không quan tâm đến sống chết của em họ.
Sắc mặt tôi u ám, tôi ghét nhất là những kẻ có tiền có thế ở tầng lớp trên, tùy tiện đùa giỡn với số phận của người dân bình thường, coi mạng người như cỏ rác.