"Tiểu Lâm, đến đây, nói với anh, em yêu anh." Sự mê hoặc của Vân Kỳ vang vọng bên tai, tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn anh nói: "Vân Kỳ, em..."
"Lâm Lâm!" Một tiếng quát giận dữ cắt ngang lời tôi, tôi đột ngột tỉnh lại, Vân Kỳ trước mặt hóa thành vô số cánh hoa bay tứ tung, tôi đứng ngây người tại đó, một lúc lâu không hoàn hồn lại.
"Khương Lâm!" Sắc mặt Chu Nguyên Hạo rất khó coi, anh nắm chặt hai vai tôi, trong mắt tràn ngập giông bão, "Chẳng lẽ em thật sự chưa từng yêu anh sao?"
"Cái gì?" Vẻ mặt tôi mờ mịt.
"Vừa rồi em cứ lẩm bẩm một mình, em hỏi chính mình có phải thật sự đã từng yêu anh không, em hỏi chính mình có phải đã từng yêu Vân Kỳ không, em còn nói ban đầu là anh dụ dỗ em! Khương Lâm, thì ra trong lòng em, lại nhìn anh như vậy sao?" Trên mặt Chu Nguyên Hạo hiện lên vẻ tuyệt vọng khó nói nên lời, tôi có thể cảm nhận được hai tay anh đang hơi run rẩy.
"Không phải, Nguyên Hạo, anh nghe em nói..." Tôi muốn giải thích, nhưng anh lại lùi lại một bước, trong giọng nói là nỗi đau âm ỉ, "Lâm Lâm, anh sớm nên nghĩ đến, trong lòng em vẫn luôn có Vân Kỳ."
"Chu Nguyên Hạo! Anh nghe em nói!" Tôi sốt ruột, tức giận lên tiếng, "Anh có thể lý trí một chút, đừng giống như nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình được không?"
Chu Nguyên Hạo hít một hơi thật sâu, sự tức giận, tuyệt vọng và đau khổ trên mặt anh trong nháy mắt biến mất, hoàn toàn lạnh lùng. Sự lạnh lẽo trên người anh khiến trái tim tôi cũng trở nên băng giá.
"Em đi đi." Chu Nguyên Hạo lạnh lùng nói, "Đi tìm Vân Kỳ của em đi, từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa. Không có em, anh cũng có thể hồi sinh."
Nói xong, anh lại lùi về phía sau vài bước, quay người bước vào Bách Hoa Chướng, biến mất không dấu vết.
Anh, không quay đầu lại.
"Nguyên Hạo!" Tôi hét lên, hai chân mềm nhũn ngồi phịch xuống đất.
Cảm giác đau lòng như xé nát này, nếu không phải là tình yêu, thì cái gì mới là tình yêu?
Chu Nguyên Hạo, em đã sớm yêu anh sâu sắc, tại sao anh lại nghi ngờ em, tại sao anh lại từ bỏ em!
"A!" Tôi ngẩng đầu lên, phát ra một tiếng gầm giận dữ vào hư không, sức mạnh trong cơ thể tôi đang cuộn trào, con mắt trên trán phát ra ánh sáng đỏ.
Không, Chu Nguyên Hạo, em sẽ không để anh bỏ rơi em, đây đều là ảo cảnh của Bách Hoa Chướng, em sẽ không bị một chút âm mưu quỷ kế này đánh bại, anh không cần em đúng không, vậy thì em sẽ cướp anh trở về!
Ánh mắt tôi trở nên sắc bén, ánh sáng của con mắt trên trán rực rỡ, những Bách Hoa bay múa đầy trời bị ánh sáng vàng của con mắt quét qua, lập tức hóa thành bột mịn.
Tôi mạnh mẽ mở ra một con đường, đi thẳng về phía trước.
Hương thơm xung quanh lại nồng nặc, đầu tôi đau nhói từng cơn, tôi ấn trán, nhìn thấy Chu Nguyên Hạo đi về phía tôi, trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng si mê: "Lâm Lâm, vừa rồi là anh không tốt, anh đến xin lỗi em, đừng giận anh nữa được không?"
Nói xong, anh liền dang rộng vòng tay muốn ôm tôi vào lòng, tôi cười lạnh một tiếng: "Ngươi nghĩ rằng, ta sẽ ngu ngốc đến mức mắc cùng một sai lầm tới hai lần sao?"
Tôi giơ tay lên bóp nát đầu "Chu Nguyên Hạo", những cánh hoa bay ra từ tay tôi.
"Cút ra ngoài!" Tôi gầm lên, "Cút ra khỏi đầu ta!"
Ầm!
Tất cả ảo ảnh trước mắt đều biến mất, tôi đã đi ra khỏi Bách Hoa Chướng, quay đầu nhìn lại, Bách Hoa Chướng phía sau tôi vẫn giữ nguyên vẻ đẹp mê hồn như vậy.
Ánh mắt tôi lạnh lùng, ngươi có thể đánh bại ta, nhưng ngươi vĩnh viễn không thể đánh gục ta.
Tôi quay người lại, kiên quyết tiến vào mộ đạo.
Vượt qua ba lớp bình phong này mới coi như thật sự tiến vào địa cung của cổ mộ, mộ đạo của cổ mộ bình thường đều vuông vức, nhưng mộ Liễu tướng quân lại khác, mộ đạo quanh co khúc khuỷu có vô số ngã rẽ, quả thực giống như mê cung.
Mỗi khi đến ngã rẽ, tôi đều dùng thần thức thăm dò vào những con đường khác nhau để kiểm tra, tinh thần lực của tôi rất mạnh, giác quan thứ sáu thường rất chính xác, con đường nào khiến tôi cảm thấy thoải mái thì đi con đường đó, một đường đi tới chỉ gặp phải vài cơ quan nhỏ.
Edit: FB Frenalis
Trong lòng tôi mừng thầm, cuối cùng cũng đổi vận rồi.
Tôi quẹo qua một góc cua, trước mắt đột nhiên rộng mở, là một mộ đạo cao lớn rất rộng rãi. Cuối mộ đạo là một cánh cửa đá khổng lồ, trên cửa đá khắc một trận pháp phòng ngự rất tinh xảo.
Trong lòng tôi thầm kinh ngạc. Trận pháp cao cấp như vậy, ít nhất phải là tu sĩ bát phẩm mới có thể bố trí, Liễu tướng quân lại lợi hại như vậy.