Các quân nhân canh gác bên ngoài lăng mộ đều bị kinh động, chạy ra khỏi doanh trại nhìn cảnh tượng trăm năm có một này.
Trong phòng mộ chính, tôi ngẩng đầu nhìn lên không trung, toàn bộ bức tranh Thiên Cung hiện ra, trong đó chói lọi nhất chính là Bắc Đẩu Thất Tinh.
Vị trí của Bắc Đẩu Thất Tinh đang ở phía trên quan tài đá, như thể toàn bộ bức tranh Thiên Cung đều lấy Bắc Đẩu Thất Tinh làm trung tâm, không ngừng xoay chuyển. Ánh sao từ trên trời rơi xuống, rơi trên quan tài đá, quan tài đá nặng hàng ngàn cân từ từ trôi nổi lên.
Vô số ánh sao trong bức tranh Thiên Cung đều hội tụ trên quan tài, rồi ngưng tụ thành một chùm đánh vào ngực Chu Nguyên Hạo.
Đây là sức mạnh của các vì sao, đang nuôi dưỡng linh hồn và thể xác của anh.
Mọi thứ đều rất suôn sẻ.
Tuy nhiên, Chu Nguyên Hạo đột ngột mở mắt ra, lộ ra vẻ mặt vô cùng đau đớn, toàn thân không ngừng run rẩy, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ thảm thiết.
Đã xảy ra chuyện gì?
Tôi lập tức dùng tinh thần lực quét qua, phát hiện ra trong cơ thể Chu Nguyên Hạo xuất hiện một luồng độc tố kỳ lạ, độc tố đó vẫn luôn tiềm ẩn trong cơ thể anh, đợi đến khi ánh sao tụ lại trong cơ thể sẽ bị kích hoạt. Và cuối cùng lấy mất mạng anh.
Sống lưng tôi lạnh buốt, là ai, là ai làm vậy?
Chất độc này chắc chắn đã được tiêm sau khi Chu Nguyên Hạo chết, chẳng lẽ là Chu Vân Mộc?
Tôi nắm chặt hai tay, nhảy lên, bay về phía quan tài đá, nhưng bị ánh sao phản phệ, tôi hét lên một tiếng ngã xuống đất, toàn thân xương cốt như bị đá tảng nghiền nát, đau đến mức mặt mày tái mét.
Tôi cắn răng bò dậy từ dưới đất, lại bay lên lần nữa, lại bị ánh sao đánh bay, cổ họng có vị ngọt tanh, phun ra một ngụm máu lớn.
Sắc mặt Chu Nguyên Hạo bắt đầu đen lại, từng sợi máu đen từ dưới da anh thấm ra trông cực kỳ kinh khủng, tiếng kêu la giãy giụa của anh cũng dần yếu đi, tôi có thể cảm nhận được sinh khí của anh đã không còn nhiều.
Lần này, không chỉ không thể hồi sinh, mà còn hồn phi phách tán.
"Không!" Tôi hét lên, "Nguyên Hạo!"
Tôi tuyệt vọng gọi về phía quan tài đá, nhưng đáp lại tôi là nỗi tuyệt vọng vô tận!
Không, em sẽ không để anh chết, Nguyên Hạo.
Anh đã nói rằng sau khi anh sống lại, chúng ta sẽ kết hôn, anh quên rồi sao?
Anh quên rồi, nhưng em thì không.
Em sẽ không cho anh cơ hội phản bội lời hứa của mình.
Trong nỗi tuyệt vọng vô tận, con mắt thứ ba trên trán tôi bùng cháy, tôi từ từ bay lên, mái tóc dài không ngừng bay múa trong không trung, đôi mắt trở nên đỏ như máu, bắt đầu từ chân tóc, tóc tôi nhuộm thành một màu đỏ tươi diễm lệ.
"Nguyên Hạo, cố lên." Môi tôi khẽ mở không phát ra tiếng động. Nhưng từng chữ đều in rõ trong đầu anh.
Anh dường như nghe thấy lời tôi nói, nghiến chặt răng, nắm chặt hai tay, trong miệng lại phát ra tiếng gầm gừ.
Vì tôi, anh đang chiến đấu với chất độc trong cơ thể mình.
Con mắt thứ ba của tôi b*n r* một tia sáng vàng, xuyên qua vô số ánh sao đánh vào quan tài đá, quan tài đá lập tức được bao bọc bởi một lớp ánh sáng đỏ.
Sự đau đớn trên khuôn mặt Chu Nguyên Hạo biến mất một chút, nhưng trong đan điền của anh có một đám sương mù đen, đám sương mù đó cuồn cuộn đang ăn mòn ngũ tạng lục phủ và kinh mạch toàn thân của anh.
Khí độc đó rất hung hãn bá đạo, ánh sáng b*n r* từ con mắt thứ ba của tôi vậy mà chỉ có thể giam cầm nó trong đan điền, không thể tiêu trừ hoàn toàn.
Lúc này sức mạnh của tôi không đủ, nếu tôi vẫn là Phi Viêm năm xưa, sức mạnh của Thiên Nhãn có thể hoàn toàn phát huy, hà tất phải sợ khí độc này?
Tôi nghiến chặt răng, không thể hoàn toàn loại bỏ khí độc, Chu Nguyên Hạo không thể sống lại, thậm chí nó còn nuốt chửng sức mạnh vốn có của anh trong đan điền, kẻ hạ độc thật thâm sâu, thật độc ác.
Ai đó giúp tôi với!
*****
Chu Tiểu Hi cách đó vài trăm cây số đang chơi với một vài nhân viên của tổ thứ tư, đột nhiên trong mắt cô lóe lên một tia sáng đỏ, quay người nhìn về hướng đông bắc, không nói một lời.
"Tiểu Hi?" Các nhân viên đều giật mình, cô bé này có thân phận đặc biệt, nếu có chuyện gì xảy ra, tất cả bọn họ đều không thể gánh nổi.
Mạc Phi Phàm và Kim Giáp tướng quân vẫn luôn canh giữ bên cạnh vội vàng chạy tới, ôm cô bé hỏi: "Tiểu Hi, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Tiểu Hi giơ tay chỉ về hướng đông bắc: "Cha đang gặp nguy hiểm." Edit: FB Frenalis
Hướng đó chính là nơi tọa lạc lăng mộ của Liễu tướng quân - núi Địa Hổ.
"Con, con phải đi cứu họ." Tiểu Hi lắc người một cái, sau đó xuất hiện cách đó vài trăm mét, sau đó lại lắc người một cái đã ra khỏi trụ sở của tổ thứ tư.
Mạc Phi Phàm há hốc mồm, đây là dịch chuyển tức thời?
Tiểu Hi học được kỹ năng này từ khi nào?
Anh ta lớn tiếng nói: "Sâu bọ. Nhanh lên, đuổi theo."
Kim Giáp tướng quân sầm mặt nói: "Đừng gọi tôi là sâu bọ, tôi tên là Tiểu Kim. Trên người chủ nhân nhỏ có phân thân của tôi, sẽ không sao đâu."
Dứt lời, cậu lập tức đuổi theo, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một tàn ảnh.
Mạc Phi Phàm chửi một câu: "Miệng nói không sao, kết quả chạy nhanh hơn ai hết, cái đứa đang dậy thì dở dơ ương ương này mình chịu đủ rồi!"
Vừa chửi, anh ta cũng vừa nhanh chóng đuổi theo.
Tôi chật vật chống đỡ trong phòng mộ, độc khí đen không ngừng nuốt chửng linh lực trong đan điền Chu Nguyên Hạo, sắc mặt anh càng ngày càng xám xịt.