Tôi đi theo anh ta đến phía sau giường, anh ta gõ vào tường, bên trong phát ra âm thanh trống rỗng.
Đằng sau bức tường trống không!
Tôi nói: "Anh Lữ, anh đi tìm một cái búa lớn hơn đến đây."
"Dùng cái này." Lữ Dương lấy ra một cái xẻng từ phía sau bàn, trên đó còn dính đất cát đen xì, có vẻ như bị nhuốm máu.
"Cô Khương, hãy tránh ra một chút." Anh ta hét lớn, sau đó hung hăng dùng cây xẻng đập mạnh vào vách tưởng, đập vỡ một mảng lớn bức tường.
Anh ta có sức lực rất lớn, đập mạnh bốn năm mươi lần, đập ra một lỗ lớn trên bức tường. Ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ gác mái vào trong, mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, mấy người chúng tôi đều không khỏi bịt mũi lại.
Bên trong căn phòng bí mật nhỏ bé đặt đủ loại dụng cụ tra tấn, rất nhiều dụng cụ còn dính máu khô, trông giống như nhà máy giết người của một kẻ giết người hàng loạt.
Tôi nghĩ đến điều gì, bèn lấy cuốn nhật ký ra xem lại, lần đầu tiên cô gái nhắc đến người giúp việc, nói là "Hôm nay người giúp việc mới đến, hy vọng cô ấy có thể dịu dàng như người trước."
Nói như vậy, người giúp việc tự tử này, không phải là người đầu tiên?
Bốn người Kiều Thu Vũ đi vào mật thất vòng một vòng, trên tường khắp nơi đều là vết máu bắn tung tóe, chắc chắn không phải của một người.
Có lẽ họ đang tìm xem bên trong có bảo bối gì không, đáng tiếc, bên trong ngoài những dụng cụ tra tấn trông kinh khủng ra thì không có gì cả.
Lữ Dương không hiểu hỏi: "Gia đình này tuyển người giúp việc nhốt trong mật thất để hành hạ, rốt cuộc muốn làm gì?"
Tôi sờ cằm, nói: "trong nhật ký nói quỷ ở ngay trong số họ, có thể quỷ đã xuất hiện từ lâu rồi, hành hạ người giúp việc, cuối cùng g**t ch*t là muốn dùng linh hồn oán hận của họ để nuôi quỷ."
Lữ Dương nhịn không được hỏi: "Cô Khương, cô nghĩ trong bốn người này, ai là quỷ?"
Tôi nói: "Bây giờ nói những điều này còn quá sớm, việc cấp bách là tìm ra những thi thể của người giúp việc, tìm thấy thi thể của thì sẽ biết họ rốt cuộc đang làm gì."
Tôi ra hiệu cho Lữ Dương cầm lấy xẻng, chúng tôi ra sân đào đất, tôi đi một vòng quanh nhà, bỗng nhiên nhìn thấy trên bãi cỏ sau nhà có một đám cỏ mọc đặc biệt tươi tốt.
"Anh Lữ, lại đây, đào từ đây." Tôi nói.
Lữ Dương đi tới, vừa đào vừa nói: "Cô Khương, đừng gọi tôi là anh Lữ nữa, quá xa lạ, cô cứ gọi tôi là Lữ Dương đi."
Tôi cười nói: "Nếu vậy, anh cũng gọi tôi là Khương Lâm đi."
Lữ Dương: "Hôm nay tôi hai mươi hai tuổi, nhỏ hơn cô một chút, tôi gọi cô là chị Khương được không?"
Tôi gật đầu: "Cũng được."
Lữ Dương này tính tình không tệ, lại có dũng khí, có trách nhiệm, đúng là có thể kết giao.
Kiều Thu Vũ và những người khác nhìn từ xa, bỗng nhiên nhìn thấy Hùng Thần khiêng một cái cuốc đi tới, cô ta cười lạnh chế nhạo: "Sao, cậu cũng muốn lấy lòng Khương Lâm ư?"
Hùng Thần khinh thường liếc cô ta một cái: "Ai biết trong thi thể có pháp bảo công pháp gì không."
Kiều Thu Vũ và những người khác trong lòng khẽ động. Vội vàng đi theo, mấy người tự tìm đồ, ở chỗ tôi chỉ đào lên.
Tôi cũng không ngăn cản, để họ đào, đào một hồi, quả nhiên đào được thứ gì đó.
Dưới đất chôn bảy thi thể, đáng sợ nhất là, những người giúp việc này đều là thiếu nữ trẻ tuổi, nhưng trên người toàn là vết thương, không phải một hai ngày tạo thành, mà là bị hành hạ lâu dài.
Thịt của họ đều còn, nhưng tim lại không thấy.
"Xem ra họ đang nuôi một con quỷ lợi hại." Lữ Dương nói, "Hành hạ người giúp việc, sau đó sống sờ sờ moi tim họ ra, oán khí ngút trời của người giúp việc đều tụ tập trên tim, lại dùng tim này nuôi quỷ, lâu dần, con quỷ đó nhất định sẽ trở thành con quỷ đáng sợ có thực lực mạnh mẽ."
Edit: FB Frenalis
Hùng Thần nhếch mép: "Chỉ có điều, người giúp việc thứ tám này lại thừa lúc họ không chú ý mà nhảy lầu tự sát, quỷ không ăn được tim mang oán khí, phản phệ lên người chủ nhân. Mới g**t ch*t cả nhà này."
Tôi ngẩng đầu nhìn một vòng, hỏi: "Đổng Kim đi đâu rồi?"
Mọi người giật mình nhìn xung quanh, quả nhiên không thấy bóng dáng Đổng Kim, Hướng Ngũ nói: "Chẳng lẽ lại bị quỷ..."
Hùng Thần cười, ý vị sâu xa: "E rằng anh ta đi một mình tới những nơi đại hung đó, muốn lấy bảo bối rồi."
*****
Không ngoài dự đoán của Hùng Thần, lúc này Đổng Kim đã đến phía Đông của trang viên, góc sân có một lối vào tầng hầm, có bốn mét vuông, cửa vào được đậy bằng một cánh cửa, cánh cửa đó được làm bằng thép dày hai tấc. Trên đó toàn là gỉ sắt loang lổ.