Hầu Vũ đang vui đùa với hai cô công chúa trong tay, tôi bình tĩnh đặt rượu lên bàn, rồi buông tay vấp phải chai, rượu đỏ bỗng nhiên bị đổ, tràn ra khắp người hắn. Hầu Vũ lập tức đứng dậy, tôi vội lấy khăn ra, lo lắng nói: "Xin lỗi, xin lỗi, để tôi lau cho anh."
Hầu Vũ đang định mắng thì chợt nhìn thấy mặt tôi, cơn tức giận biến mất, nắm lấy tay tôi nói: "Vị công chúa này nhìn thật lạ mắt?."
Tôi gượng cười, cố rút tay về nhưng lại bị hắn gắt gao nắm chặt
"Tôi là người mới ở đây."
Hầu Vũ nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt của hắn khiến tôi rất khó chịu: "Mới đến à? Chỉ là bồi bàn giao đồ uống thôi à? Lãng phí tiền bạc quá. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng nõn với b* ng*c này, vòng eo này, đôi chân này, cả phòng không có ai có thể sánh bằng. Cô tên gì?"
"Tiểu...Tiểu Mỹ." Tôi tùy tiện nói một cái tên.
"Tiểu Mỹ? Tên này không hợp với cô, phải gọi cô là Đại Mỹ mới đúng. Người cũng như tên, quả thật là mỹ nhân mà." Hầu Vũ cười nói.
Tôi xụ mặt đổi chủ đề: "Tiên sinh, quần áo của anh ướt rồi, hay là anh cởi ra để tôi ủi khô cho anh?"
Hầu Vũ cười hàm hồ nói: "Sao hả? Muốn thấy tôi thoát y à? Được, có thể, nhưng cô cũng phải cởi một kiện quần áo."
Tôi rất tự nhiên cởi áo khoác ra, dù sao bên trong vẫn còn áo sơ mi.
"Nhìn như vậy có vẻ dáng người rất tốt." Hắn thưởng thức nói: "tôi cũng cho cô xem dáng người của tôi."
Nói xong, hắn đem cái áo sơ mi ngắn tay Armani cởi ra, nhìn thoáng qua thì thấy trong túi áo có ánh sáng vàng nhạt, vậy là lá bùa hộ mệnh ở trong đó.
Tôi nhặt cái áo lên nói: "Anh đợi một chút, tôi sẽ ủi quần áo cho anh ngay." Nói xong, tôi bước ra ngoài thì bị Hầu Vũ kéo lại: "Đừng vội đi, mau đến đây, ở lại uống hai ly với tôi."
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis.
Hắn rót một ly rượu vang đỏ rồi ép tôi uống, có vẻ hắn sẽ không để cho tôi đi nếu tôi không chịu uống hết. Tôi cắn răng, chỉ có thể nhận lấy, kiên trì một hơi nuốt xuống.
Hầu Vũ cười sảng khoái, vỗ tay nói: "Quả là nữ trung hào kiệt, đi thôi, nhanh đi ủi áo cho tôi đi."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, lập tức quay người nói với nữ quỷ: "Được rồi, đến lượt cô ra tay."
Nữ quỷ gật đầu rồi bay vào phòng riêng.
Mấy người đang chơi xúc xắc làm ầm ĩ lên, một tên đàn ông say rượu nhìn thấy một người cô gái từ bên ngoài đi vào, mỉm cười bước tới nói: "Em gái, đến đây uống rượu với chúng tôi nào."
Nữ quỷ quay đầu liếc nhìn hắn, lộ ra nửa đầu đã bị dập nát, tên đó sửng sốt một giây, sau đó hét lên sợ hãi.
Hầu Vũ đang sờ loạn trên thân thể một vũ công, khi nghe thấy tiếng hét của tên kia, hắn ta bất mãn hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Đột nhiên mắt hắn lóe lên, thấy một cô gái nãy giờ vẫn đứng ở cửa lập tức tiến tới chỗ hắn, dùng con mắt duy nhất còn lại nhìn chằm chằm vào hắn. Hắn sững sờ hai giây rồi cũng hét toáng lên, thế nhưng cảnh sắc trước mắt lại đột nhiên biến mất, hắn phát hiện mình đang ngồi trên chiếc Lamborghini màu đỏ.
Hắn kinh hãi nhìn xung quanh, chiếc xe này rõ ràng vẫn được giữ trong gara ngầm nhà hắn, hắn vốn rất thích nó, nhưng kể từ lần trước đụng phải người chết, hắn không bao giờ lái nó nữa. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy khung cảnh này rất quen thuộc. Đây không phải là con đường nơi hắn gây tai nạn sao?
Hắn không chạm vào xe, nhưng xe đang tự chuyển động, hắn bất ngờ nhìn thấy một nữ sinh trên vỉa hè phía trước, nữ sinh đó như đang suy nghĩ điều gì nên vừa bước đi vừa cúi đầu, xe của hắn bất ngờ tông vào nữ sinh đó.
Sau khi đụng người, hắn hoảng sợ, vốn định đạp phanh nhưng không ngờ lại dẫm lên chân ga, chiếc xe lao qua đầu cô gái và phát ra một tiếng động lớn. Thế nhưng mà, cô gái lảo đảo đứng dậy, chậm rãi quay đầu lại, lộ ra bộ óc đối mặt với hắn: "Là anh đã hại chết tôi!"
Hầu Vũ hoảng sợ ôm đầu mình, không dám nhìn cô ấy: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi không nên uống rượu còn lái xe, lại càng không nên lúc đang lái xe còn để phụ nữ dùng miệng làm.... Đều là lỗi của tôi, xin cô, xin cô tha cho tôi đi".
"Anh giết tôi, nhất định phải trả giá." Nữ quỷ từ trên cao nhìn hắn chằm chằm, nói: "Hoặc là, anh bây giờ lập tức gọi điện thoại cho cảnh sat đầu thú, hoặc là, tôi trực tiếp tiễn anh về Tây thiên."