Edit: Frenalis
"Nó đang nói chuyện". Tôi cắn răng, nắm chặt nấm đấm để cho mình không bị hôn mê". Nó nói: "Đừng bán tôi".
Đại Lâm bỗng nhiên nhảy dựng lên, sắc mặt tái nhợt, túm lấy cổ áo tôi hét lên: "Nói bậy! Mày nói hươu nói vượn! Đứa bé kia là nghiệt chủng. Tao bán nó cho người khác, cũng là cho nó một con đường sống, tao đang làm việc thiện."
"Nhưng nó đã chết, chết rất thảm." Tôi tiếp tục nói: "Nó sẽ không tha thứ cho anh, nó đến để trả thù anh. Gần đây anh không thấy cổ mình nặng trĩu sao?"
Đại Lâm sờ sờ cổ vẻ mặt hắn kinh hãi. "Thật vớ vẩn!". Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, bóp lấy cổ tôi.
Gần đây có vẻ như tôi thường xuyên bị bóp cổ hơi nhiều..
Tôi cắn chặt môi, máu chảy ra, oán linh trên cổ Đại Lâm bỗng trèo qua vai hắn, trườn tới trước mặt tôi, thè cái lưỡi nhỏ ra li3m vết máu trên môi tôi. Tôi rõ ràng cảm giác được lệ khí của nó càng nặng, lực lượng cũng càng ngày càng mạnh. Nó xoay người, đi vào đầu Đại Lâm. Vẻ mặt Đại Lâm cứng đờ, ánh mắt trống rỗng, như thây ma đi về phía bệ cửa sổ rồi nhảy xuống.
Tôi lảo đảo đi qua, nhìn thấy Đại Lâm nằm dưới lầu, cổ bị vặn vẹo khủng khiếp, đã chết đến mức không thể chết thêm.
Lý thẩm sợ hãi hét lên, oán linh lại bò ra khỏi đầu Đại Lâm chui vào đầu Lý thẩm, Lý thẩm vẫn giữ nguyên vẻ mặt gào thét, quay người bỏ chạy về phía đường cái. Một chiếc xe tải chạy ngang qua tông hất bà ấy, lúc rơi xuống đất đã thành một bãi thịt nhão.
Oán linh lại bò ra khỏi cơ thể Lý thẩm, nở nụ cười nham hiểm, da đầu tôi tê dại một lúc, nó gi ết chết kẻ thù của mình nhưng oán hận vẫn chưa biến mất, nó sẽ tiếp tục giết người.
Lúc đầu oán linh này thực lực rất thấp, ngay cả kẻ địch cũng không thể gi ết chết, chỉ có thể từ từ hấp thu tinh khí, nhưng không hiểu sao, sức mạnh của nó đột nhiên tăng lên rất nhiều, liên tiếp gi ết chết hai người.
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis
Tôi chạm vào môi mình, có phải vì nó đã ăn máu của tôi không?
Ngay lúc đứa bé đang bực bội bò qua đường, chuẩn bị tiến vào một cửa hàng đối diện thì một bóng người quen thuộc đột nhiên xuất hiện.
Chu Nguyên Hạo?
Lúc này Chu Nguyên Hạo mặc áo khoác kaki dài, tóc mái hơi gợn sóng trong gió chiều, đứng trước mặt oán linh, dáng vẻ như núi.
Oán linh hung tợn rống một tiếng, lao về phía anh, trong tay anh cầm một lọ thủy tinh nhỏ, hướng phía oán linh phủ xuống.
Một giây tiếp theo, Chu Nguyên Hạo đã đứng trước mặt tôi, vẻ mặt không vui nhìn tôi: "Tôi mới đi có mấy ngày, em khắp nơi gây chuyện rồi".
Tôi không phản bác được. Anh thô bạo nắm lấy cánh tay tôi: "Đi, theo tôi về nhà."
"Nhưng hai người chết đó..."
"Trịnh thúc sẽ xủ lý." Chu Nguyên Hạo nhàn nhạt nói rồi kéo tôi trở lại tiệm vòng hoa, ném tôi lên giường, im lặng nhìn tôi.
Tôi cảm thấy có chút chột dạ nói: "Anh không phải bảy ngày sau mới trở về sao? Lúc này mới qua năm ngày."
"Nếu tôi không quay lại, em sẽ bị bắt đi."
Tôi lơ ngơ, anh dường như cũng không muốn nhiều lời, đưa tay lau vết máu trên môi tôi rồi nói: "Em có thể chất đặc biệt. Ban đêm giờ Tý, máu của em đặc biệt đại bổ đối với quỷ vật, tốt nhất em nên tránh xa những thứ đó ra."
Tôi rùng mình, sao tôi lại có mùi thịt Đường Tăng nhỉ?
"Anh cho rằng tôi không nghĩ đến chuyện đó à?", tôi thấp giọng lẩm bẩm, "Rõ ràng là những thứ bẩn thỉu đó tự mình gây ra chuyện."
Anh tiến đến trước mặt tôi: "Cái thứ bẩn thỉu mà em đang nói đến có bao gồm cả tôi không?"
Tôi rùng mình một cái, nhanh chóng lắc đầu, nhất định không thể thừa nhận điều này.
"Oán linh kia đâu rồi?" Tôi đổi chủ đề.
Anh lấy ra cái chai thủy tinh, bên trong là một xác ướp đen nhánh của đứa bé.
"Nó là đứa bé do một cô gái trẻ vô tình mang thai. Người đàn ông tên Đại Lâm ép mẹ nó sinh ra rồi bán cho một kẻ buôn người. Kẻ buôn người cho nó vào vali, giấu dưới gầm giường khách sạn, ra ngoài tìm người mua, kết quả bị bắt. Để giảm nhẹ hình phạt, kẻ buôn người không báo cảnh sát về đứa bé đó, nó bị chết đói trong vali".
Thật là khốn nạn, chẳng trách lệ khí nặng như vậy.
Anh đem chai thuỷ tinh cất kỹ, nói: "yên tâm, tôi sẽ nghĩ biện pháp nhờ người độ cho nó."
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis
Trong nháy mắt đó, tôi nhìn thấy một tia ôn nhu trên mặt anh.
Một con ma mà cũng có biểu lộ ôn nhu, điều này khiến tôi có chút khó tin.
"Chuyện oán linh chỉ là chuyện nhỏ thôi." Anh mặt lạnh nói: "Em gặp rắc rối rồi."