3.
Cuối cùng, chú tài xế vẫn đưa tôi quay về.
Vì tôi kiên quyết, chú ấy đành gọi điện cho Chu Chính Tắc.
Đầu dây bên kia vô cùng ồn ào.
“Hu hu hu~ đều tại con, khiến chị không vui!”
“Không phải lỗi của con, Gia Nguyệt của chúng ta ngoan như thế, là con bé Vọng Thư không biết điều, đừng buồn nữa.”
“Ngoan nào, Nguyệt Nguyệt mãi mãi là con gái yêu duy nhất của mẹ, điều này sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Nguyệt Nguyệt đừng khóc nữa, hay để ba bảo Vọng Thư lên xin lỗi con nhé?”
Chú tài xế nhìn tôi một cái đầy ngại ngùng, rồi nhanh chóng tắt chế độ loa ngoài.
Nói thật lòng, nụ cười của chú còn khó coi hơn cả con Đại Hoàng ngoài cửa nhà bà.
À, Đại Hoàng là con chó vàng hoang sống quanh khu nhà tôi và bà.
“Thưa ông, cô Vọng Thư muốn tôi đưa cô ấy về nhà.”
……
“Tôi không có ý đó…”
Rất rõ ràng, cuộc gọi đã bị cúp máy.
Sáng nay tôi vừa bịn rịn chia tay bà.
Tối đã bị đưa trả lại khu ổ chuột, căn phòng nhỏ tôi từng sống cùng bà bao năm.
Hàng xóm xung quanh hiếm khi thấy một chiếc xe sang trọng như vậy lăn bánh trong khu nghèo này.
Tất cả đều đổ ra xem.
“Ơ, chẳng phải con bé Vọng Thư sao? Sáng mới thấy đi mà?”
“Chắc người ta chê nó, không muốn nuôi nên vứt về rồi.”
“Tôi đã bảo rồi, cái ổ chuột này sao mà có phượng hoàng bay ra được, chậc chậc, chưa qua nổi một ngày.”
“…”
Tôi nghe thấy hết nhưng giả vờ như không.
Xe vừa dừng lại là tôi mở cửa chạy vào nhà.
Không cho tài xế kịp mở cửa giúp mình.
Vậy nên, mấy người hàng xóm lại càng tin chắc là tôi đã bị đuổi về.
4.
“Nhóc con à, mình cứ bỏ đi thế này có ổn không? Nhỡ ba con đến mà không tìm thấy thì sao?”
“Không sao đâu bà, mình nhặt ve chai có phải lần đầu đâu. Họ mà tới, kiểu gì cũng có người chỉ đường.”
Tới nhà họ Chu một chuyến, đến ly nước cũng chưa kịp uống.
Vừa về đến nhà, tôi đã vét sạch hết lương thực còn lại.
Hỏi bà mới biết, thì ra cái gọi là “phí cảm ơn” mà nhà họ Chu nói, hoàn toàn chưa chuyển cho bà.
Hôm qua dành cả ngày đi theo nhà họ Chu, chẳng kiếm được đồng nào.
Sáng sớm hôm sau, tôi lại theo bà ra đường nhặt ve chai kiếm sống.
“Đồ trời đánh, đứa khốn nào dám cướp địa bàn nhà mình vậy? Mà để tao biết thì lột da nó!”
Một ngày không ra ngoài, đống ve chai ở khu mình trấn giữ đã bị người khác nhặt mất.
Cả buổi sáng gom góp cũng chỉ đổi được hai cái bánh bao.
“Bà ơi, chiều nay con vào rừng một chuyến, hái ít rau dại, nấm, xem có săn được chút gì đem về ăn không.”
Đó là mấy thứ bà đã dạy tôi hồi nhỏ, mỗi lần dẫn tôi vào núi.
Sau này bà già yếu, chân tay không còn linh hoạt nên cũng chẳng vào núi nữa.
5.
“Hù hù~ Kỷ Vọng Thư, đứng lại cho tôi!”
Lúc anh ngầu Chu Linh Quân tìm đến, tôi đang ngồi xổm trên núi, hì hụi hái mớ rau dại trông chẳng khác gì cỏ hoang.
“Ủa? Hình như có ai gọi mình thì phải?”
Tôi quay đầu nhìn quanh, chẳng thấy gì cả.