12.
Trong hội sở, người đông như nêm.
Đêm khuya luôn là thời điểm náo nhiệt nhất.
Ở một góc khuất, Trần Mục Thâm ngồi im lặng.
Chỉ trong chốc lát, nửa chai rượu mạnh trước mặt đã cạn sạch.
Bạn bè thấy vậy liền đưa tay ngăn lại, không chịu nổi kiểu uống rượu như muốn tự hủy của anh, nhíu mày hỏi:
“Mục Thâm, sao thế? Lại cãi nhau với Giang Bích Bích à?”
“Anh em với nhau, nói thật đi. Lại chuẩn bị ly hôn nữa đúng không?”
Trần Mục Thâm giật lấy ly rượu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
“Ai nói với cậu vậy?”
Có lẽ vì ánh đèn trong phòng bao quá tối, người kia không nhìn thấy ánh mắt đang dần lạnh xuống của anh.
Tưởng mình đoán trúng, liền khoác vai anh, cười hề hề:
“Ây da, đừng giấu anh em nữa.
Năm đó lúc cậu làm thủ tục ly hôn với Tô Vân, nét mặt cũng y chang như bây giờ luôn!”
Thấy sắc mặt Trần Mục Thâm thoáng khựng lại, người kia lại buột miệng hỏi tiếp:
“Cậu với Tô Vân… còn liên lạc gì không?”
Trần Mục Thâm hất tay gã ra khỏi vai, ngửa cổ nốc cạn ly rượu.
“Cậu nghĩ tôi ngu đến vậy à?
Rảnh đâu mà đi liên lạc với cô ta, rồi để cô ta lại dây dưa?”
Trong phòng, không ít người nghe ra sự khinh miệt rõ ràng trong giọng nói ấy.
Thế là phá lên cười ồn ào.
Đúng lúc đó, một người đàn ông khác bước vào.
Đứng ở cửa, anh ta do dự một chút, rồi giơ tay lên:
“Nói đến Tô Vân… tôi lại biết một chuyện.”
“Là bí mật đấy.”
Ánh mắt vốn đang cụp xuống của Trần Mục Thâm…
bỗng chốc ngẩng lên.
13.
“Ba năm nay… các cậu có ai gặp lại Tô Vân chưa?”
Người đàn ông được mời ngồi đối diện Trần Mục Thâm hạ giọng, nói đầy thần bí.
“Chẳng phải cô ấy bị Mục Thâm đưa ra nước ngoài sao?
Hẹn có nửa năm thôi mà. Sao thế? Không quay về à?”
Mọi người ngẫm nghĩ một lúc, rồi lần lượt lắc đầu.
Anh ta lại hỏi tiếp:
“Vậy ba năm qua, có ai nghe được tin tức gì về Tô Vân chưa?”
Lại là một khoảng lặng kéo dài.
Thấy có người bắt đầu mất kiên nhẫn, anh ta vội vàng xua tay, rồi thẳng thắn nói ra:
“Tô Vân… chết rồi.”
Cả căn phòng lập tức sững lại.
Mọi người trố mắt kinh ngạc.
Chỉ riêng Trần Mục Thâm, đôi mắt nâu của anh như bị đông cứng, đứng yên tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Ngay giây sau, anh đột ngột vươn tay bóp chặt cổ áo người vừa lên tiếng, nghiến răng ken két:
“Mẹ kiếp, cậu còn dám nói linh tinh nữa, tôi sẽ nghiền nát cái miệng của cậu.”
Gã kia sợ đến mức cả người co rúm lại.
“Trần tổng, tôi đâu dám lừa anh…
Chuyện này chính tai tôi nghe Tống Nhã Ninh nói đấy!”
Ai cũng biết, Tống Nhã Ninh là người bạn thân nhất của Tô Vân.
Cô ấy tuyệt đối không phải kiểu người đem chuyện sống chết ra làm trò đùa.
“Nhã Ninh vừa khóc vừa hỏi Thẩm Khuê, vì sao Tô Vân chết rồi mà lại không nói với cô ấy.
Chỉ vì chuyện này mà đến giờ hai người họ vẫn đang chiến tranh lạnh.
Nếu anh không tin, cứ tự đi hỏi. Tôi không nói dối đâu.”
Lực tay của Trần Mục Thâm siết chặt thêm.
Trong khoảnh khắc ấy, anh bỗng nhớ lại…
Lần cuối cùng Tô Vân chủ động liên lạc với anh.
Khi đó, anh thực sự rất ngạc nhiên.
Bởi Trần Mục Thâm hiểu rõ, vị trí của mình trong lòng Tô Vân nặng đến mức nào.
Cho nên anh đã từng chuẩn bị sẵn tâm lý—
rằng cả đời này, cô sẽ không bao giờ đồng ý ly hôn với anh.
Thế mà hôm ấy…
chính cô lại là người đầu tiên ký tên vào đơn ly hôn.
Cô nói:
“Tôi sắp chết rồi.”
Đến tận lúc này, Trần Mục Thâm mới thật sự cảm nhận được—
Câu nói ấy…
đối với anh, đau đến nhường nào.
14.
Rời khỏi hội sở, Trần Mục Thâm lập tức đặt vé bay ra nước ngoài.
Ngồi trên máy bay, đầu óc anh vẫn ong ong một câu hỏi:
Mình điên rồi sao?
Chỉ vì một lời đồn chưa chắc là thật,
mà anh lại lập tức lao đi xuyên nửa vòng Trái đất giữa đêm khuya thế này.