8
Đoàn xe tiếp tục đi thêm một đoạn nữa, khi trời chiều sắp tắt nắng thì cả đoàn dừng lại lần nữa, chuẩn bị nhóm lửa để ăn tối ngay tại chỗ.
Lửa trại vừa bùng lên, bất thình lình một mũi tên bay vút đến, “phập” một tiếng ghim thẳng vào càng xe ngựa của ta.
“Á!”
Ta hét lên hoảng sợ.
“Thẩm Ngọc! Có thích khách!”
Thẩm Ngọc lập tức vén rèm xe, mặt đầy căng thẳng: “Ngồi yên đây đừng nhúc nhích!”
Sau đó bên ngoài vang lên tiếng binh khí chạm nhau, tiếng động ầm ầm dồn dập.
Ta sợ đến mức chỉ biết cầu mong mọi chuyện sớm qua đi, nhưng dường như ông trời không chiều lòng. Một tên hắc y nhân bất ngờ nhảy lên xe ngựa, gươm sắc sáng loáng đặt ngay sát cổ ta.
“Ai dám động, công chúa sẽ mất mạng!”
Hắn hét lớn.
Ta còn tưởng lần này bản thân sẽ bỏ mạng dưới lưỡi gươm, nào ngờ chỉ một khắc sau, Thẩm Ngọc tung người lên xe, nhanh như chớp đánh gục tên thích khách.
Khi ngã vào lòng hắn, ta vẫn còn run rẩy không ngừng.
Thẩm Ngọc dịu dàng trấn an: “Đừng sợ, không sao rồi.”
Ta vừa thở phào nhẹ nhõm, thì lại một mũi tên lao thẳng về phía lưng Thẩm Ngọc.
“Cẩn thận!”
Ta chỉ kịp dồn hết sức đẩy mạnh hắn ra, còn bản thân bị mũi tên xuyên thẳng vào bả vai. Tầm nhìn tối sầm, ta ngất lịm.
“Đan Châu!”
Máu tung tóe trước mắt, Thẩm Ngọc gào lên điên cuồng.
Khi tỉnh lại, vết thương đã được xử lý xong.
Người đánh xe đã đổi sang ai đó khác, Thẩm Ngọc vẫn ngồi bên ta, thấy ta mở mắt, hắn cau mày hỏi: “Tại sao lại chắn tên cho ta! Ngươi không biết như vậy rất nguy hiểm sao!”
Ta ngơ ngác trong thoáng chốc, sau đó đáp:
“Ta… ngươi cứu ta, ta cũng chỉ muốn cứu ngươi thôi. Đây vẫn là địa phận của thảo nguyên chúng ta, ta không thể để các ngươi xảy ra chuyện ở đây…”
Nghe lời ta giải thích, sắc mặt Thẩm Ngọc dịu lại đôi chút. Hắn mím môi, trầm giọng nói: “Coi như ta nợ ngươi một mạng, nghỉ ngơi đi, đừng để lại di chứng.”
Ta gật đầu, nhưng động tác lại kéo căng vết thương, đau đến nỗi không nhịn được mà kêu rên.
Thẩm Ngọc bật cười tức giận: “Lần sau đừng liều lĩnh như vậy nữa.”
Trời vừa chạng vạng, chúng ta đã đến trạm dịch. Không một lời báo trước, Thẩm Ngọc bế thẳng ta xuống xe.
Ta giật mình: “Chẳng phải các người luôn giữ lễ nghĩa nam nữ thụ thụ bất thân sao?”
Thẩm Ngọc khựng lại một chút: “Tình huống khẩn cấp, ngươi không nói, ta không nói, thì ai biết?”
Ngoài Lạc Tang và phụ vương, đây là lần đầu tiên ta gần một nam nhân như vậy.
Người hắn có một hương thơm nhẹ, khác hẳn với hương liệu trên thảo nguyên của chúng ta, thật dễ chịu.
“Ngẩn ngơ gì thế?” Thẩm Ngọc đặt ta lên giường, đắp chăn cẩn thận, nói: “Ngủ sớm đi, mai còn phải lên đường.”
Hắn rời đi, ta nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Không còn cách nào khác, ta khoác một chiếc áo, đi tới bên cửa sổ ngắm ánh trăng.
Ánh trăng đẹp như thế này, qua một lần ngắm là mất đi một lần.
Trong ánh trăng bàng bạc, một bóng trắng từ từ đến gần. Người đó xoay người xuống ngựa, gỡ mũ trùm, đứng dưới lầu gọi nhỏ: “Đan Châu!”
Ta ngỡ ngàng mở lớn mắt: “Lạc Tang?”
Dưới ánh trăng, đôi mắt hắn thăm thẳm: “Ta có lời muốn nói với nàng, có thể xuống đây được không?”
9
Tất cả mọi người đều đã ngủ say, ta len lén xuống lầu.
Vừa gặp mặt, Lạc Tang đã thấy vết thương trên vai ta, hắn nắm chặt tay ta: “Đan Châu, nàng bị thương? Chuyện gì đã xảy ra?”
Ta rút tay ra, lạnh nhạt đáp: “Ngươi có chuyện gì muốn nói?”
Lạc Tang không ngờ ta lại hờ hững như vậy, thoáng ngẩn người, sau đó rút từ trong ngực ra một chiếc trâm ngọc đưa cho ta.
“Lễ sinh thần.”
Ta không nhận lấy: “Ngươi đến chỉ để đưa cái này sao? Không cần, ngươi về đi.”
Tay Lạc Tang khựng lại giữa không trung, ngữ điệu có phần gấp gáp: “Đan Châu, ta với Tang Nha không phải như nàng nghĩ, ta và nàng ấy không có gì.”
“Vì sao nàng lại đi hòa thân? Đan Châu, vì sao nàng rời thảo nguyên?”
Ta nhìn người trước mặt, kẻ mà ta đã thích suốt năm năm. Đây là lần đầu tiên hắn thất thố trước ta.
Ta nén nỗi chua xót trong lòng, nói: “Quốc sư, ta là công chúa, hòa thân vốn dĩ là trách nhiệm của ta.”
“Nhưng nàng không cần phải…”
Ta cắt lời hắn: “Nếu ta không đi, thì là tỷ tỷ đi. Ta không đành lòng.”
“Huống hồ, năm năm qua, ngươi chưa từng đáp lại ta, trong lòng ngươi chỉ có Phật pháp của ngươi. Giờ ta chọn cách rời đi, ngươi hối hận rồi sao?”