1.
Ngoài thành Trường An, ánh đèn sáng rực chiếu soi một bầu trời hoa lệ.
Nhưng bên dưới vẻ phồn hoa ấy, chỉ là những kẻ ăn xin lang thang đầu đường xó chợ.
Khi một thiếu niên cao gầy, quần áo rách nát, mặt mũi lấm lem bùn đất, lại một lần nữa hiện diện trước mắt ta, ta mới ý thức được rằng… trời cao đã ban cho ta cơ hội làm lại từ đầu.
Người trước mặt ta, không ai khác, chính là cô nhi tiền triều – Tống Hạc Khanh.
Thiếu niên cao ráo ấy, vì tranh giành đồ ăn với lũ chó hoang, cả người đầy vết thương. Có lẽ nhìn thấy ta và tỷ tỷ Giang Tùng Nguyệt khoác trên mình y phục không giống người thường, hắn kéo lê cái chân phải đã què, run rẩy bò về phía chúng ta.
Đôi tay gầy guộc, xương xẩu níu chặt lấy vạt váy gắn tua rua của ta và tỷ tỷ, đôi mắt đỏ hoe tựa ánh mắt chú chó nhỏ, tràn đầy hi vọng. Giọng hắn run rẩy, mang theo khẩn cầu:
“Tiểu thư... cứu lấy ta...”
Tỷ tỷ Giang Tùng Nguyệt còn chưa kịp đáp lời, ta đã gần như theo bản năng bước lên, mạnh mẽ đá hắn ngã nhào. Biểu cảm của ta lộ rõ vẻ ghê tởm, lời lẽ châm chọc cứ thế buột miệng thốt ra:
“Ở đâu ra cái thứ ăn mày bẩn thỉu thế này? Loại hạ nhân lăn lóc dưới bùn nhơ, cả đời cũng chẳng ngoi lên nổi!”
“Chúng ta là quý nhân mà ngươi cả mười kiếp cũng không với tới nổi! Cút đi, càng xa càng tốt!”
Tỷ tỷ thoáng sững sờ nhìn ta, ánh mắt chứa đầy nghi hoặc. Ta đối diện ánh nhìn của tỷ tỷ, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ký ức kiếp trước ùa về như sóng dữ.
Kiếp trước, tỷ tỷ từng muốn cứu giúp kẻ ăn mày này, nhưng bị phụ thân kiên quyết ngăn cản. Bất lực, nàng quay sang thuyết phục ta, bảo rằng thiếu niên đáng thương ấy cũng nên có một gia đình trọn vẹn.
Lúc ấy, ta vì mềm lòng mà đồng ý, cùng nàng lén cứu thiếu niên này về.
Nhưng nào ngờ, sau đó tỷ tỷ thay đổi. Nàng càng nhìn Tống Hạc Khanh càng không vừa mắt, thường xuyên tìm cớ để sỉ nhục hắn.
Còn ta, lén dạy hắn đọc sách, viết chữ, giúp hắn tìm lại các trung thần tiền triều, thậm chí phò trợ hắn bước lên ngôi vị chí tôn.
Thế nhưng, điều ta nhận được lại là...
Vào ngày đầu tiên hắn xưng đế, chính hắn đã tự tay phế bỏ gâ/n tay ta, rồi ném ta vào quân doanh của nước địch.
Ta mãi mãi không thể quên được ánh mắt của hắn khi bóp chặt cổ ta.
Đầy oán hận, căm ghét.
Hắn nghiến răng, giọng nói lạnh lẽo như băng:
“Tất cả đều là tại ngươi! Tại ngươi mà ta và Tùng Nguyệt âm dương cách biệt! Khi ấy, rõ ràng ta… đã có thể bảo vệ được nàng ấy…”
“Giang Thanh Nguyệt, cảm giác sống không bằng chế/t, thế nào rồi?”
Hắn ném ta vào quân doanh, ánh mắt đen sâu thẳm không chút ấm áp.
“Muốn làm gì thì làm, nhưng đừng để nàng ta chế/t.”
Bóng dáng áo bào vàng biến mất trong gió tuyết, cơn gió lạnh thốc qua, khiến rèm trại khẽ lay động.
Tiếng cười ngạo mạn của hắn dần xa.
Nghe nói, phụ mẫu ta yêu thương ta như mạng sống, sau khi biết con gái mình bị đế vương đưa đến quân doanh nước địch làm nhục, đã khổ sở cầu cứu khắp nơi nhưng vô vọng. Cuối cùng, vì quá đau đớn, họ nhảy sông tự vẫn.
Những lời nhục mạ tục tĩu, ta đã nghe đến chai lòng.
Giữa ngàn vạn sự chà đạp, ta nén xuống nỗi đau, ôm hận mà chế/t.
Nhưng không ngờ…
Ông trời lại cho ta cơ hội để lựa chọn lại từ đầu.
2.
Dòng suy nghĩ dừng lại, khi ta mở mắt, trước mắt lại là khung cảnh năm ấy: ngày hắn, một kẻ ăn mày nhỏ bé, thân mình đầy vết thương, tranh giành thức ăn với lũ chó hoang.
Hoàn hồn, ta cúi đầu nhìn thiếu niên đáng thương trước mặt.
Tống Hạc Khanh, nếu ngươi đã khao khát đến thế để bảo vệ người trong lòng mình…
Vậy, ta sẽ cho ngươi cơ hội.
Không chút cảm xúc, ta lạnh lùng từng ngón một gỡ bỏ bàn tay dơ bẩn của hắn đang níu chặt lấy vạt váy ta. Giọng nói vang lên băng giá:
“Kẻ vong ân bội nghĩa.”