1Giang Dụ quay về, đưa theo Trần Hân Hân – cô gái anh luôn thương nhớ bấy lâu.Anh đứng dưới nhà đợi tôi, Trần Hân Hân cũng ở đó. Giang Dụ khẽ vuốt má cô ấy, trong mắt lộ vẻ dịu dàng.
Lạ thật, tôi đã thích Giang Dụ mười năm, thế mà nhìn anh ôm ấp người phụ nữ khác trước mặt mình, tôi không hề cảm thấy buồn.
Tôi vẫn giữ nụ cười thường trực, bước đến:“Anh tìm tôi có việc gì sao?”
Giang Dụ đưa cho tôi một chiếc hộp:“Xin lỗi, hôm đó anh đi vội quá, chưa kịp đưa quà sinh nhật cho em.”
Tôi nhận món quà, bình thản cười:“Cảm ơn.”
Anh nói tiếp:“Anh và Hân Hân tí nữa đi ăn, hay là em đi cùng?”
Tôi giơ tay xua nhẹ:“Tôi không muốn làm bóng đèn cho hai người đâu.”
Quay lưng bỏ đi, vô tình tôi nghe được lời Giang Dụ nói với cô ấy:“Em thấy chưa, anh với Đường Oanh không hề như em nghĩ.”
Trần Hân Hân khoác tay Giang Dụ, lè lưỡi cười tinh nghịch:“Được rồi, là em hiểu lầm anh, em nhận lỗi với anh.”
Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười tự giễu. Thì ra mục đích anh đến tìm tôi hôm nay chỉ là để chứng minh mối quan hệ giữa tôi và anh không có gì vượt quá giới hạn.
Tôi đã thích Giang Dụ mười năm. Vậy mà khi anh đuổi theo trái tim mình và chinh phục được cô gái anh yêu từ lâu, tôi bỗng chốc trở thành “bạn bè” đúng nghĩa.
Điều làm tôi khó chịu hơn cả là bị hai người họ nhồi cho no nê “cẩu lương” thế này, thực sự có cảm giác bị xúc phạm.
Về đến nhà, tôi ngồi phịch xuống sofa, tiện tay quăng món quà sinh nhật mà Giang Dụ bù cho tôi sang một bên. Thiếu họ lượn lờ trước mắt, tự dưng tôi thấy thở phào nhẹ nhõm, thư thái hẳn.
2Tuy tôi và Giang Dụ không cùng công ty, nhưng lại làm việc trong cùng một tòa văn phòng. Anh ở tầng 22, tôi ở tầng 21.
Giang Dụ kén ăn, lại có thói quen bỏ bữa sáng, lâu dần bị đau dạ dày. Do chỗ làm gần, nên ngày nào tôi cũng dậy sớm một tiếng để nấu bữa sáng, lúc đi làm mang luôn cho anh.
Vậy mà hôm đó, tôi tay không đến công ty. Một chị đồng nghiệp ngạc nhiên trêu:“Hôm nay sao không thấy cô mang bữa sáng lên cho anh chàng tầng trên? Hai người cãi nhau à?”
Tôi cười đáp:“Không cãi nhau, chỉ là ngày nào cũng dậy sớm thấy mệt quá, nên hôm nay lười thôi.”
Nói xong, tôi cũng quên bẵng vụ bữa sáng. Liên tiếp ba ngày sau, Giang Dụ đột ngột xuống tầng gặp tôi, sắc mặt có vẻ không vui:“Dạo này sao em không mang bữa sáng cho anh?”
Thấy anh tỏ ra không mấy để tâm, tôi cũng cười nhạt:“Tôi đâu thể ngày nào cũng mang bữa sáng cho anh được chứ?”
Anh khựng lại, còn chưa kịp nói gì, đúng lúc điện thoại tôi reo.
Trò chuyện xong, tôi quay qua:“Quản lý của tôi đang đi kiểm tra, tôi phải về chỗ làm ngay đây.”
Không để ý vẻ sững sờ của anh, tôi quay lưng bước đi.
3Trong giờ giải lao, tôi lướt mạng xã hội, tình cờ thấy Trần Hân Hân vừa đăng video:“Nhận nuôi một “cao thủ tháo chỉ”.”