1
Tôi choàng tỉnh dậy, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cổ tay vẫn như còn vương lại cơn đau rách toạc.
Phòng khách quen thuộc, ánh đèn quen thuộc, và trước mặt là bàn tay đang đưa về phía tôi để lấy giấy báo trúng tuyển.
Hạ Vận Hoa người cô tốt của tôi.
Ký ức kiếp trước dâng lên như thủy triều.
Cô ấy giấu giấy báo trúng tuyển của tôi, lần lữa hết ngày này đến ngày khác, đến tận ngày cuối cùng mới moi ra tờ giấy bị đông đá trong tủ lạnh.
Tôi liều mạng chạy đến trường, chỉ kịp thấy bóng dáng giáo viên phòng giáo vụ khóa cửa.
“Đừng nói với ba mẹ con vội, mình trêu họ một chút đi!”
Giọng nói của cô ta hòa lẫn vào ký ức, bàn tay ấy gần như đã chạm đến phong bì của tôi.
Lần này, tôi đột ngột ôm chặt giấy báo trước ngực, lực mạnh đến mức tờ giấy bị vò nhàu.
Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô, tôi lạnh lùng nói:
“Chạm thêm lần nữa, tôi sẽ chặt đứt tay cô.”
Phòng khách lập tức im phăng phắc.
Bàn tay cô cô khựng lại giữa không trung, nụ cười giả tạo đông cứng trên mặt.
Tôi thấy trong mắt cô thoáng qua vẻ sững sờ, ngay sau đó là tức giận, cuối cùng lại biến thành bộ dạng đáng ghét đầy ủy khuất.
“Tri Dư, sao con lại nói với cô cô như vậy?”
Mẹ tôi là người phản ứng đầu tiên, trách móc liếc tôi một cái:
“Cô cô chỉ đùa một chút thôi mà.”
“Thật vậy sao?”
Tôi không rời mắt, vẫn nhìn chằm chằm vào cô cô:
“Vậy sao lần nào cô cũng ‘đùa’ đúng vào lúc hủy hoại những thứ quan trọng nhất với con?”
“Lúc mười tuổi là cuộc thi múa, mười lăm tuổi là kỳ thi tuyển thẳng, bây giờ là giấy báo trúng tuyển đại học của con?”
Mặt cô cô thoáng biến sắc, rồi cố vắt ra hai giọt nước mắt:
“Tri Dư, sao con lại nghĩ xấu cho cô cô như vậy?”
“Cô chỉ thấy con căng thẳng quá, nên muốn trêu chọc để con thư giãn…”
Ba tôi bước đến giảng hòa:
“Được rồi được rồi, Tri Dư cũng vì quá coi trọng giấy báo này thôi. Vận Hoa, em đừng để bụng, con bé gần đây áp lực nhiều.”
Tôi cúi đầu, giả vờ chỉnh lại giấy báo để che giấu tia lạnh trong mắt.
Kiếp trước, tôi quá tin vào cái vỏ bọc “gia đình hòa thuận” này, mới bị người đàn bà độc ác này dồn từng bước đến đường cùng.
“Xin lỗi, cô cô.” Tôi ngẩng đầu, đổi sang vẻ áy náy, “Con căng thẳng quá. Cô đừng giận.”
Cô cô lập tức nở nụ cười, đưa tay định xoa đầu tôi, tôi hơi nghiêng người né tránh, nụ cười cô cứng lại thoáng chốc:
“Không sao, không sao, cô cô sao giận con được.”
2
Tôi lấy cớ muốn đọc kỹ nội dung giấy báo, nhanh chóng quay về phòng mình.
Đóng cửa lại, tay tôi vẫn khẽ run, nhưng không phải vì sợ hãi mà là cơn rùng mình pha lẫn phẫn nộ và hưng phấn.
Kiếp trước mãi đến trước khi chết tôi mới nhận ra: cô cô chưa từng thích đùa, mà là cố tình phá hoại cuộc đời tôi.
Còn con gái cô ta, cô em họ tốt bụng của tôi, Triệu Minh Đồng mỗi lần đều đứng bên cạnh thêm mắm dặm muối, cuối cùng còn “vô tình” tung chuyện tôi cắt cổ tay lên mạng, khiến tôi chết rồi cũng không được yên.
Tôi khóa chặt giấy báo vào ngăn kéo, rồi lấy từ cặp ra một cuốn sổ tay mới tinh, viết bốn chữ lớn trên trang đầu: “DANH SÁCH BÁO THÙ”.
Ngòi bút khía lên giấy những vết sâu hoắm:
• Điều tra lý do cô cô nhắm vào tôi
• Bảo vệ giấy báo và tư cách nhập học
• Thu thập chứng cứ
• Vạch trần bộ mặt thật của ả
• Lấy gậy ông đập lưng ông
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng cô cô cố ý nói to:
“Ôi dào, con bé Tri Dư nhà chúng ta nhạy cảm quá, bọn trẻ bây giờ chẳng đùa nổi nữa…”
Tôi nhếch môi cười lạnh, kéo nhẹ rèm cửa.
Lần này, người bị đem ra làm trò đùa… nên đổi lại rồi.
Ba ngày liên tiếp, tôi đều tỉnh dậy lúc bốn giờ sáng, cổ tay âm ỉ đau, như thể vết thương kia theo tôi xuyên qua sống ch.
Mỗi lần, tôi đều lập tức bật dậy kiểm tra giấy báo vẫn an toàn trong ngăn kéo, rồi mới dám thở.
Hôm nay là ngày thứ tư kể từ khi trùng sinh, tôi quyết định bắt đầu hành động.
Trên bàn ăn sáng, ba vội vàng uống xong cháo rồi đi làm.
Mẹ bận rộn trong bếp chuẩn bị cơm trưa cho em trai.
Cô ta người đã giả vờ khóc lóc ở tang lễ kiếp trước lúc này đang ngồi đối diện tôi, chậm rãi bóc một quả trứng luộc.