15
Sau khi cô và chị Tuyết trở mặt hoàn toàn, chị Tuyết cứ ru rú trong nhà, chẳng bước ra khỏi cửa.
Cô thì bắt đầu sốt ruột, mò đến tận công ty tôi, há mồm ra câu đầu tiên là:
“Chuyển công việc của mày cho con Tuyết làm đi, cho nó có chỗ kiếm cơm.”
Tôi tức mà bật cười:
“Dựa vào đâu chứ?”
Cô đổi sang giọng đe dọa:
“Nếu mày không chịu nhường việc cho chị Tuyết, tao sẽ cho mày biết tay.”
Tôi chẳng thèm để tâm.
Có bao nhiêu chiêu, cứ tung hết ra xem nào.
Cô lập tức liên tiếp gằn ba chữ “Được lắm!” rồi bỏ đi.
Hôm đó, tôi vừa đến công ty quẹt thẻ thì phát hiện anh bảo vệ nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ kỳ lạ.
Tôi gặng hỏi mãi, mới biết có người đang tung tin xấu về tôi.
Đại loại là tôi thăng tiến nhờ “ngủ với sếp”, là “thứ mặt dày không biết nhục”.
Tôi nghe xong mà tức đến suýt hộc máu, quay sang mắng anh bảo vệ:
“Bộ não anh bị úng nước hả?! Sếp tôi là nữ, tôi ngủ với sếp hồi nào?!”
Ai ngờ anh ta không những không tin, còn cười khẩy nói:
“Ai biết được. Giờ giới trẻ chơi bạo lắm. Mà cô trẻ vậy, lại là nữ, mà lên chức nhanh thế, không có ‘lý do’ thì cũng kỳ.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
Cả ngày gác cổng, không khách thì chơi game, có khách thì mặt như đòi nợ.
Tôi thì làm chết lên chết xuống, mà lại bị ghen ăn tức ở như vậy sao?
Chưa kịp xử lý xong vụ này, thư ký của sếp gọi tôi lên văn phòng.
Tôi vừa bước vào định giải thích, thì sếp đã xoay màn hình laptop lại, hỏi:
“Cô biết bà này không?”
Trên màn hình là clip cô tôi đang đứng buôn chuyện với anh bảo vệ.
Sếp bật âm thanh lớn hơn.
Cô vung tay múa chân, giọng đầy đắc ý:
“Tôi là ai? Là mẹ ruột con Trần Mẫn! Con tôi mà tôi không biết à? Từ nhỏ nó đã sống không đàng hoàng. Mới vô công ty mấy ngày đã ăn đồ ngoại đắt tiền, cái gì mà cherry chứ, haizz~ nghĩ đi, nghĩ đi…”
Anh bảo vệ thì như vớ được vàng, tiếp lời:
“Bảo sao, sếp công ty lại là nữ. Con gái bà đúng là chơi ngông thật. Đến bà còn chê nó hư hỏng thì chắc chắn là có chuyện rồi.”
Sau khi cô đi khỏi, mỗi lần có nhân viên đi ngang, anh bảo vệ đều lén kéo người ta lại thì thầm, kiểu gì cũng là mấy lời không ra gì.
Sếp tôi vuốt mái tóc ngắn gọn gàng ra sau, khẽ nhếch môi:
“Tiểu Mẫn, em thấy sếp em… có khí chất ‘công’ dữ vậy sao?”
Tôi ngượng muốn độn thổ:
“Sếp ơi, đừng đùa nữa… Em bị đồn đến sắp điên rồi đây!”
Sếp cười nghiêng ngả, sau đó dứt khoát ra lệnh cho thư ký sa thải bảo vệ, đồng thời thuê luật sư kiện hắn tội bôi nhọ danh dự. Dù không trị được hắn, thì cũng phải hành cho hắn nhớ đời.
Còn về phía cô, sếp vòng qua bàn làm việc, đưa ngón tay thon dài nâng cằm tôi lên, cười mờ ám:
“Tiểu Mẫn, nếu em không xử lý tốt chuyện này… thì lời đồn ‘chúng ta có quan hệ mờ ám’ sẽ thành sự thật mất đó~”
Tôi đỏ mặt bỏ chạy ngay lập tức!
16
Tôi về đến nhà, kể lại mọi chuyện cho ba nghe.
Ba tôi tức đến run người:
“Ba đã nhịn hết lần này tới lần khác, không ngờ chị ấy còn dám mò lên công ty con gây chuyện!”
Ba kéo tôi đi, hai cha con xông thẳng tới nhà cô.
Vừa thấy mặt, cô đã hếch mặt, giọng đầy đắc ý:
“Sao, Tiểu Mẫn nghĩ thông rồi à? Chuẩn bị nhường chỗ làm cho Tuyết nhà cô chưa?”
Ba tôi không chịu nổi nữa, quát lên:
“Chị, chị bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết xấu hổ à?! Hồi nhỏ, tôi vẫn nghĩ chị thương tôi thật lòng. Ai ngờ càng lớn, chị càng độc miệng. Suốt ngày đem Tuyết với Tiểu Mẫn ra so sánh. Chị nghĩ vậy là đúng hả?!”
Cô bị mắng cũng không chịu thua:
“Gì mà không đúng? Sao nhà chú được phép sống sướng, còn nhà chị thì không? Tuyết lớn hơn Mẫn, thì đương nhiên phải hơn nó chứ?!”
Ba người chúng tôi đứng ngoài cổng lời qua tiếng lại, ồn đến mức chị Tuyết trong nhà cũng nghe thấy.
Chị bước ra, nghe hết câu chuyện xong thì không kìm được nữa, gào lên với cô:
“Rốt cuộc mẹ coi con là gì? Hồi nhỏ con với Tiểu Mẫn đâu có tệ, là mẹ ngày nào cũng nhồi vào đầu con rằng con không bằng nó! Con học không giỏi, con muốn đi học trang điểm, mẹ không cho, ép con học thêm. Đã vậy còn đi tố cáo luôn lớp học thêm của Tiểu Mẫn!”
Nghe vậy, tôi sững người.
Hồi đó ba tôi sợ tôi học đuối, nên ráng đăng ký lớp học thêm cuối tuần. Tôi còn nhớ lúc lớp đó bị tố cáo, bị giải tán, tôi mừng húm vì được nghỉ—không ngờ lại là do chính cô đứng sau!
Cô bị mắng đến đỏ cả mặt, giọng run run:
“Mẹ làm tất cả… cũng vì tốt cho mày! Mày đúng là đồ vô ơn!”
Hai mẹ con cãi nhau to.