“Không hẳn,” tôi lắc đầu, tay vô thức đặt lên bụng nhỏ, “tôi mệt rồi. Những ngày như thế này, tôi chịu đủ rồi.”
“Em có thai?” Anh nhạy bén nhận ra động tác của tôi, giọng đột ngột cao lên, kinh ngạc nhìn vào bụng tôi.
Phản ứng này, đúng là ngoài dự liệu của tôi.
Tôi không trả lời, chỉ yên lặng nhìn anh. Tin này, sẽ là một gông xiềng mới giữa hai đứa, hay là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà?
02
Sự kinh ngạc của Lục Trấn Hoa như một tảng đá lớn rơi vào mặt hồ tĩnh lặng, khuấy lên ngàn lớp sóng. Đôi mắt vốn luôn vững như núi của anh, giờ tràn đầy giông bão.
“Từ khi nào?” Giọng anh hơi run, tay đưa ra như muốn chạm vào bụng tôi, nhưng lại dừng lơ lửng giữa không trung.
“Hơn một tháng rồi.” Tôi điềm tĩnh đáp, thu trọn sự do dự của anh vào mắt. Anh xem kìa, đến cả việc đối diện với đứa trẻ bất ngờ này, anh cũng không chắc chắn nổi.
“Sao không nói với anh sớm?” Anh truy hỏi, giọng mang chút trách móc.
Tôi cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Nói cái gì? Nói rằng, khi bạch nguyệt quang của anh quay về, người vợ không được yêu này lại đang mang con của anh, để gây thêm phiền phức cho anh à?” Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ như dao cắt.
Sắc mặt Lục Trấn Hoa lập tức trắng bệch. Anh há miệng, nhưng không nói nổi lời nào. Áy náy, kinh hoàng, hoảng loạn, đủ mọi cảm xúc đan xen khiến gương mặt vốn luôn kiên nghị của anh trở nên lúng túng.
“Anh không…” Anh mở miệng khó nhọc, “Vãn Vãn, anh không thấy phiền đâu.”
“Vậy sao?” Tôi nhướng mày, học theo giọng điệu mà anh vẫn dùng khi tra hỏi phạm nhân, “vậy vẻ mặt anh đang nói với tôi rằng anh rất vui à?”
Tôi chỉ vào bụng mình, tiếp tục nói: “Lục đoàn trưởng, ở đây là con của anh. Nhưng nó không nên trở thành xiềng xích trói buộc ba người chúng ta. Lâm Man đợi anh nhiều năm như vậy, anh nợ cô ấy. Giờ cô ấy đã quay về, anh nên cho cô ấy một câu trả lời.”
Lời của tôi như một con dao phẫu thuật sắc bén, xé toang lớp “trách nhiệm” và “tội lỗi” mà anh vẫn dùng để bọc kín trái tim.
Anh im lặng. Một lúc lâu sau, anh khàn giọng hỏi: “Còn em? Em và con thì sao?”
“Tôi?” Tôi cười khẽ, từ dưới gối rút ra đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đưa tới trước mặt anh, “Tôi về thành phố của tôi. Ba mẹ tôi mong tôi về lâu rồi. Còn đứa bé, nó họ Tô, không liên quan gì tới nhà họ Lục. Anh yên tâm, Tô Vãn tôi tuy chẳng là người gì lớn lao, nhưng nuôi một đứa bé thì dư sức.”
Sự dứt khoát của tôi rõ ràng vượt ngoài dự liệu của Lục Trấn Hoa. Anh nhìn tờ đơn ly hôn trắng đen rõ ràng, ánh mắt rối rắm như mớ tơ vò.
“Em… nghĩ kỹ chưa?”
“Chưa bao giờ tôi tỉnh táo như bây giờ.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nhấn từng chữ, “Lục Trấn Hoa, ký đi. Như vậy tốt cho tất cả chúng ta.”
Đêm đó, hai đứa ngủ riêng. Tôi ngủ trong phòng, anh ngủ ngoài giường gấp.
Nửa đêm, tôi bị tiếng ho kìm nén làm tỉnh dậy, là Lục Trấn Hoa. Tôi dậy rót một cốc nước, đưa tới trước mặt anh.
Anh tựa vào tường, trán phủ đầy mồ hôi mịn, khuôn mặt dưới ánh trăng tái nhợt lạ thường. Đó là vết thương cũ từ chiến trường năm xưa, cứ trời mưa hoặc khi xúc động là lại tái phát.
Anh nhận lấy cốc nước, ngón tay vô tình chạm vào tay tôi, nhiệt độ bỏng rát khiến tim tôi khẽ run.
“Cảm ơn.” Anh uống một ngụm nước, giọng khàn đặc.
“Không có gì,” tôi rút tay về, giọng xa cách, “dù sao, trước khi có giấy ly hôn, tôi vẫn là vợ hợp pháp của anh. Chăm sóc anh là nghĩa vụ của tôi.”