95
Trần Tự Châu vẫn cười và hồ hởi nói, “Lúc nào cũng được.”
“……”
Lê Xu nghẹn lời, giơ điện thoại dọa anh: “Em cúp máy đây!”
Trần Tự Châu tất nhiên chẳng tin, nhưng vẫn rất phối hợp nhận lỗi và nói đủ điều hay ho. Lê Xu được dỗ dành nên vui vẻ hẳn ra, đương nhiên không cúp máy nữa. Hai người liền cùng nhau xem hết bảng tin tầng hai.
Lúc này Lê Xu mới về ăn trưa, buổi chiều cô đến chỗ làm.
Đến giờ tan tầm, vì liên quan đến việc thi lại và dự toán năm sau, nên đầu tháng công việc còn khá nhàn nhã.
Lê Xu la cà mấy hôm liền, đôi khi Trần Tự Châu tăng ca còn chạy đến văn phòng cô để "gây thù chuốc oán" một chút, hoặc dứt khoát bỏ cô lại đi tụ tập bạn bè, tối về lại xoa xoa má cô rồi dỗ dành vài tiếng.
Cũng ngọt ngào lắm đấy!
Cuối tháng, gần đến Quốc Khánh, mẹ Lê lại một lần nữa gợi ý cô rủ Trần Tự Châu về nhà ăn cơm.
Lần này Lê Xu đồng ý, cúp điện thoại của mẹ Lê xong liền nhắn tin cho anh. Hai người bàn bạc một hồi rồi quyết định tối đêm Quốc Khánh sẽ về.
Rất nhanh, khắp phố phường thay áo mới với cờ đỏ sao vàng, chính thức bước vào kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh.
Đêm đó may mắn đi sớm, sau này ở trên video còn thấy cảnh tượng kinh hoàng hơn: xe cộ chật kín đường, đông nghịt đến mức không nhúc nhích được chút nào.
Chiều tối, ba Lê và mẹ Lê đang bận rộn dưới bếp.
Vì không gian bếp ở nhà hơi nhỏ, Lê Xu vốn định kéo Trần Tự Châu vào giúp, kết quả tay áo còn chưa kịp xắn lên thì hai người đã bị đẩy ra phòng khách xem TV rồi.
Lê Xu kéo anh ngồi xuống sofa trò chuyện, chọn một quả đào đã rửa sạch gọt vỏ, cắt một nửa cho anh, nửa còn lại đưa cho em trai đang bò trên đùi cô chơi.
Thấy anh cứ nhìn chằm chằm về phía bếp, cô đoán anh đang căng thẳng, bèn nói: “Anh không cần nhìn đâu, yên tâm là ba mẹ em sẽ không vì anh không vào rửa rau mà giảm bớt thiện cảm với anh đâu.”
Trần Tự Châu: “……”
Anh thu ánh mắt lại, nhìn Lê Xu trước mặt hỏi: "Chú nấu cơm sao?”
Em trai ăn đến tay và miệng đều dính đầy, Lê Xu rút khăn giấy lau tay, nghe vậy liền "ừm", “Nhà anh không phải sao?”
“Trừ bà nội ra, những người khác trong nhà anh đều không biết nấu.” Trần Tự Châu nói xong, dừng lại một chút, nhớ ra điều gì đó, rồi nói: “Giống như hai đứa mình vậy.”
“……”
“Ai giống anh chứ.” Lê Xu cạn lời, “Em đâu có phế vật như anh.”
Mặc dù cô chỉ biết mấy món đơn giản nhưng cô cũng biết nấu mà, đâu giống anh chỉ biết mỗi món mì gói.
Lê Xu bĩu môi: “Làm vợ anh thảm quá, tan làm về không ăn nổi một bữa cơm nóng sốt.”
Trần Tự Châu nhướng mày, ăn xong hạt đào rồi ném vào thùng rác, không cho là đúng mà nói: “Vậy em cứ yên tâm, anh có một miếng thịt thì em cũng có cả bát canh.”
“Điên à!” Lê Xu trực tiếp cốc đầu anh, cực kỳ bất mãn với cách phân chia của anh, “Phải là anh uống canh chứ!”
“Không phải đang nói về vợ anh sao?” Anh cười nửa miệng, ánh mắt thư thái.
Lê Xu suýt chút nữa thuận miệng trả lời, chạm vào ánh mắt cười tủm tỉm của anh mới nhận ra suýt nữa lại sập bẫy. Cô khẽ cắn môi, đánh thái cực trở lại, “Không phải anh bảo em yên tâm sao? Chẳng lẽ đối tượng không phải em?”
Trần Tự Châu nhận thấy cô bây giờ ngày càng cảnh giác, khẽ thở dài một tiếng, chịu thua, “Anh đang ngồi ở nhà em, ngoài em ra còn ai nữa?”
Lê Xu lúc này mới thôi cái ý định muốn trêu chọc anh, lườm anh một cái, “Tính ra anh cũng biết nói chuyện tử tế đấy.”
Khi ánh hoàng hôn biến mất trên đường chân trời, đèn ở tòa nhà đối diện và trong nhà cũng bật sáng.
Trên bàn cơm, mẹ Lê nhìn Trần Tự Châu càng lúc càng ưng ý, không ngừng gắp thức ăn và thêm cơm cho anh. Ba Lê không hút thuốc cũng không uống rượu, nên bảo Lê Xu rót hai ly trà coi như rượu, còn hài hước nói “Ít nhất màu sắc cũng gần giống bia, Tiểu Xu chụp ảnh đăng vòng bạn bè cũng có thể lừa được người khác.”
Lê Xu rót cho ông nửa ly, cạn lời nói: “Đến nhà ăn một bữa cơm thôi mà, còn không đáng để con phải đăng vòng bạn bè à.”
Ba Lê "ai" một tiếng, không đồng tình nói: “Cái này gọi là ghi lại cuộc sống.”
Lê Xu xua tay: “Con không muốn.”
“Vậy con mà không chụp, cái đồ uống này ba bày ra cho ai xem?”
Lê Xu bất đắc dĩ thỏa hiệp, “Biết rồi, chụp thì chụp.”
Cô cầm điện thoại đứng dậy, suy nghĩ bố cục, điều chỉnh góc độ để chụp cảnh mọi người nói chuyện vui vẻ.
Trần Tự Châu nhìn Lê Xu như vậy thấy hơi lạ.
Ngày thường anh chỉ thấy cô ngoan ngoãn, lanh lợi khi gọi video với người nhà, còn cái dáng vẻ bất đắc dĩ như bây giờ thì thật sự hiếm thấy.
Lê Xu bị anh nhìn lâu đương nhiên cũng cảm nhận được, vì thế quay đầu lại, “Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy gái đẹp bao giờ à?”
Trần Tự Châu hoàn hồn, cúi mắt cười khẽ: “Gái đẹp thì gặp rồi, chẳng qua chưa thấy ai đẹp như thế này.”
Lê Xu: “Vậy thì anh cứ nhìn thêm mấy lần đi, tốt nhất là khỏi cần ăn cơm luôn.”
Mẹ Lê không đồng tình nói: “Niệm Niệm.”
“Không sao đâu ạ, dì.” Trần Tự Châu nói, “Bọn con ngày thường vẫn vậy mà.”
Lê Nguyệt cũng hùa theo: “Đúng đấy mẹ, chị với anh rể bình thường vẫn nói chuyện kiểu vậy mà, cái này gọi là ân ái đấy.”
Mẹ Lê ngờ vực nhìn mấy người, cũng nhận ra, trong lòng nghĩ quả nhiên vẫn không hiểu cách nói chuyện của giới trẻ bây giờ. Bà tiếp tục gắp thức ăn cho Trần Tự Châu.
Trần Tự Châu: “Cảm ơn ạ.”
Lê Xu ngồi lại cạnh anh, tay cô ở dưới bàn khẽ nhéo anh một cái, thì thầm: “Trà xanh đấy!”
Trần Tự Châu bị nhéo nên khẽ nhíu mày.
Ba Lê bên tay phải phát hiện anh có gì đó lạ lạ, quan tâm hỏi, “Tiểu Châu, sao vậy?”