97
Lê Xu vừa vào thang máy đã băn khoăn: “Không phải anh bảo hôm nay phải tăng ca à?”
"Xong việc thì về sớm thôi em." Anh đọc địa chỉ cho cô, “Anh đang đứng ở cửa hàng đồ ngọt, em cứ đến thẳng đó nhé.”
Lê Xu bước ra khỏi thang máy, vừa đi vừa nói chuyện.
Vài phút sau, cô đã đến cửa hàng đồ ngọt và thoáng thấy xe của Trần Tự Châu.
Đêm về hơi se lạnh, trong xe anh cũng chẳng bật điều hòa.
Cô vừa lên xe, vừa cài dây an toàn, thấy anh đang ăn sandwich bèn hỏi: “Anh chưa ăn tối phải không?”
Trần Tự Châu ăn rất lịch sự nhưng tốc độ lại không chậm chút nào. Anh ăn hết chỉ trong hai ba miếng, dọn dẹp qua loa rồi lái xe đi. Trên đường, anh tiện miệng hỏi chuyện tại sao Lê Nguyệt lại đột ngột về nhà.
Nam Trung không phải là không có học sinh bỏ học, nhưng thường là những trường hợp đã quyết định từ đầu, chứ không thể thay đổi giữa chừng. Một học sinh như Lê Nguyệt, mới khai giảng được một tháng mà đã chuyển sang học ngoại trú, trừ khi có tình huống đặc biệt, nếu không trường sẽ không dễ dàng cho phép.
Lê Xu nói lấp lửng: “Chuyện này không tiện kể lắm ạ.”
Anh nhướng mày, không nói gì. Mãi một lúc sau mới hỏi lại: “Thế còn người kia là ai?”
"Tô Thanh Hoan ạ," Lê Xu đáp, “Anh cũng biết mà, chính là cô bé lần trước đến nhà em ấy. Cũng là hậu bối của anh đó.”
"Tô Thanh Hoan à?" Giọng Trần Tự Châu đầy vẻ ngạc nhiên, “Học lớp 12A1 sao?”
Lê Xu thấy thái độ anh khác lạ liền hỏi: “Sao vậy anh?”
Trần Tự Châu trầm ngâm, các ngón tay gõ nhịp trên vô lăng: “Anh hiểu rồi.”
Đèn giao thông ở ngã tư phía trước chuyển từ xanh sang đỏ, anh dừng xe lại, quay đầu nhìn cô, đôi mắt màu trà ánh lên vẻ thấu hiểu: “Lê Xu.”
“Dạ?”
Anh đưa tay nắm lấy má cô, nói: “Em gái em nói đúng thật đấy.”
“Em đúng là mềm lòng thật.”
“Ủa?”
Lê Xu thấy khó hiểu, nhưng cô vốn thích nghe lời hay, nên vừa nghe vậy đã kéo tay anh xuống: “Anh bị làm sao vậy?”
Trần Tự Châu cười khẽ, rồi nắm lấy tay cô, lòng bàn tay anh v**t v* ngón tay cô, hỏi: “Em có biết chuyện ba mẹ em ấy không?”
Dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ chắc chắn.
Lê Xu khẽ nhíu mày, cô cũng nghe ra ý tứ ngầm của anh: “Nghe anh nói vậy, là anh cũng biết chuyện đó ạ?”
Trần Tự Châu không bày tỏ ý kiến gì, thản nhiên đáp: “Viện Kiểm sát đã vào cuộc từ trước rồi, anh cũng là công tố viên phụ trách vụ này.”
Lê Xu ban đầu ngạc nhiên, sau đó thì hiểu ra, gật đầu lia lịa. Cô định hỏi thêm gì đó, nhưng lại nghĩ đến thông tin các vụ án đều được bảo mật nên đành ngượng ngùng dừng lại, chuyển sang nói chuyện khác.
Khi đến cổng Nam Trung, trường học vừa đúng lúc đổ chuông tan học của học sinh ngoại trú.
Hai người đợi một lát mới thấy Lê Nguyệt kéo Tô Thanh Hoan đến, chào hỏi họ rồi lên xe.
Về đến nhà, Lê Xu hâm nóng thức ăn cho hai người, sau đó như không có chuyện gì mà chúc các cô ngủ ngon rồi để lại không gian riêng cho hai đứa.
Cô sang phòng bên cạnh, Trần Tự Châu đang ăn cơm hộp.
Lê Xu vòng tay ôm anh từ phía sau, liếc mắt nhìn bàn, nghi hoặc hỏi: “Sao lại gọi cơm hộp thế này, anh chưa ăn tối à?”
Trần Tự Châu ngẩng đầu hôn cô một cái, nói: “Anh muốn đi đón người cùng em nên tranh thủ chút thời gian.”
"Chậc," Lê Xu khẽ cắn môi anh, cảnh cáo: “Không có lần sau đâu nhé, bận đến mấy cũng phải ăn cơm đấy.”
Trần Tự Châu cầm đồ ăn vặt đưa đến miệng cô, chẳng bận tâm: “Coi như luyện tập trước vậy.”
Lê Xu: “Ủa?”
Luyện tập cái gì cơ?
Trần Tự Châu lại đút cho cô một ngụm nước, nhìn thấu sự khó hiểu trong mắt cô, chậm rãi nói: “Luyện tập đón con tan học trước.”
“...”
Lê Xu đơ người một lát, ngay sau đó thì cạn lời, hai tay nhéo tai anh, ghé sát vào tai anh, cũng học anh nói chậm rãi, thong thả: “Chưa tắt đèn mà đã mơ mộng rồi à?”
Mới vừa gặp phụ huynh đã nghĩ đến chuyện con cái, anh ta đúng là biết nghĩ thật.
Lê Xu lại véo véo, hừ hừ: “Anh nghĩ hay thật đấy.”
Trần Tự Châu không cho là đúng, kéo tay cô vòng từ phía sau ra phía trước, để cô ngồi lên đùi mình, rồi ngậm lấy đôi môi cô: “Có một bạn gái xinh đẹp như em, đúng là tuyệt vời thật.”
Miệng lưỡi trơn tru ghê!
Lê Xu khẽ lầm bầm một câu, rồi đáp lại nụ hôn của anh. Hôn đến mức gần như không thở nổi cô mới đẩy anh ra, giục anh ăn đi.
Trần Tự Châu nghe lời, nhưng không buông cô ra, vẫn ôm cô. Hai người dính lấy nhau như búp bê, ăn xong rồi vẫn cứ quấn quýt không rời.
Mãi lâu sau mới tách nhau ra để vệ sinh cá nhân rồi lên giường ngủ.
Có lẽ do tiếp xúc với những chuyện tương tự, đêm nay Lê Xu lại nằm mơ.
Trong mơ, mẹ Lê và Tô Hữu Chí vẫn chưa ly hôn, mỗi đoạn ký ức hiện lên đều là mảnh kính vỡ vụn khắp sàn, là tiếng chửi rủa mơ hồ của người đàn ông say xỉn và tiếng nấc nghẹn ngào đau đớn của người phụ nữ.