19.
Âm Mưu Năm Cũ
Chẳng mấy ngày, mọi chuyện đã sáng tỏ.Thì ra, những món ăn mà ta ngày ngày trèo tường sang ăn năm xưa vốn đã có vấn đề.
Đó là thức ăn do kế thất của phụ thân Liễu Dực sai người đưa tới, với mục đích đầu độc hắn, biến hắn thành một kẻ phóng đãng, vô dụng, mãi mê trụy lạc ở chốn hoa lệ.
Không ngờ, những món ăn tẩm độc ấy lại bị ta ăn sạch.Liễu Dực khi đó chỉ động đến cơm trắng và nước lọc, hầu như không đụng đũa vào các món khác.Còn ta, nhờ biết chút võ nghệ và sau này nội lực ngày càng thâm hậu, độc tính trong cơ thể gần như không gây hại.
Về phần hương liệu kỳ lạ trong phòng, cũng là từ người kế thất kia đưa tới.Còn cách Liễu Dực xử lý những kẻ đó thế nào, ta không quan tâm nữa.
Rời khỏi phủ đệ, ta đi gặp Phương Thanh Hứa.
"Hai người không quay về sao?" hắn hỏi, ánh mắt ôn hòa.
Ta lắc đầu:"Chỉ tạm thời ở lại kinh thành thôi, sau này ta sẽ đưa lang quân của mình về cùng."
Trên gương mặt thanh nhã của Phương Thanh Hứa thoáng qua một tia kinh ngạc:"Lang quân của ngươi..."
"Phải, là may mắn lớn nhất của ta."Ta mỉm cười nhẹ nhàng, đôi môi khẽ cong.
Đang định nói thêm vài câu, ta bất chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc từ xa đang tiến lại.Là Liễu Dực.
Hắn không hề nhìn Phương Thanh Hứa, ánh mắt lạnh lẽo chỉ dừng trên người ta.
Phương Thanh Hứa cũng thoáng ngạc nhiên.Bằng năng lực của mình, dĩ nhiên hắn biết rõ thân phận của người trước mặt.Nhưng đối phương chỉ mặc thường phục, hắn cũng không muốn tỏ vẻ gì khác thường.
Sau vài câu từ biệt, Phương Thanh Hứa rời đi một mình.
Ta vừa quay đầu lại, đã bị Liễu Dực nhấc bổng lên, ôm thẳng về phủ đệ, đặt xuống giường.
"Ngươi là của ta."Hàng mi hắn khẽ rung, dưới mắt ẩn hiện sắc đỏ.
"Ừ."Ta vòng tay ôm lấy hắn, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt hắn, khẽ thì thầm:"Ngươi cũng là của ta."
20.
Đêm Trăng Mộng Mị
Trong phủ đệ rộng lớn, dù không còn thứ hương gây xuân độc kia, ta và Liễu Dực vẫn nhiều lần dây dưa không dứt.
Khi thì hắn chủ động ôm lấy ta, ánh mắt như muốn giam cầm.Khi thì vẻ đẹp chết người của hắn khiến ta không cưỡng lại được mà lao vào.Tóm lại, tất cả đều là lỗi của hắn!
"Tiểu công tử à, tối nay thử cái này được không?"Ta lấy ra chiếc vòng cổ gắn chuông mà hắn từng đeo trên cổ ta.
Liễu Dực vừa xong việc trở về, vừa bước gần liền vòng tay ôm ta, vùi đầu vào cổ ta.
"Được không, được không nào?""Ngươi từng coi ta là thú cưng bao lâu, giờ tới lượt ngươi làm thú cưng của ta một đêm."Không thì ta sẽ về lại núi đấy."
Hắn đáp, giọng trầm thấp:"Được."
Tối đó, sau khi tắm trong hồ nước ấm, chúng ta trở về phòng.Ta tự tin mình am hiểu hơn hắn rất nhiều, dù sao hắn đã dành cả những năm qua bận rộn tranh đoạt quyền lực, chỉ có ta – thủ lĩnh sơn tặc – mới đủ thấy nhiều, biết rộng.
Vậy là, tối nay, ta khiến Liễu Dực phải đeo chuông trên cổ, mắt che bằng một dải lụa đen nửa trong suốt, và trên thân là những sợi xích bạc phản chiếu ánh nến lấp lánh.
Nhìn hắn lúc này, tim ta suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.Một nam nhân đẹp đến vậy, chẳng phải nên ăn vận thế này mới xứng đáng sao?
"Đã là thú cưng, tiểu công tử phải gọi ta là gì nào?"Ta cầm chiếc quạt gấp, nhẹ nâng cằm hắn lên.
Cổ họng Liễu Dực khẽ chuyển động.Ta tiến gần, đặt một nụ hôn lên phần yết hầu, rồi trượt tới bên tai hắn, thì thầm:"Nghe lời, gọi cho ta nghe."