1.
Thời đại này, y học vô cùng lạc hậu, đến mức khó mà tưởng tượng nổi.
Ngay khi biết bản thân mang thai, ta liền tìm kiếm bà đỡ có kinh nghiệm nhất, cùng đại phu chuyên trị phụ khoa.
Dù đã cẩn thận như vậy, song một vòng dây rốn quấn cổ suýt nữa đã đưa cả ta lẫn hài tử xuống suối vàng.
Khó khăn lắm mới sinh hạ được Ôn nhi, đến cữ cũng chưa kịp ở tròn tháng.
Tôn Viêm lại nói với ta: "Ta muốn cưới tiểu thư nhà Thái phó Vương làm bình thê."
Khi đó, sắc mặt ta hệt như vị lão nhân trên tàu điện ngầm nhìn chằm chằm vào điện thoại vậy.
2.
Ta và Tôn Viêm cùng xuyên đến thời đại này.
Hắn trở thành đại công tử của Vệ úy phủ nước Ngụy, còn ta lại là tiểu thư của Phụng Thường phủ.
Vẫn còn nhớ ngày ta vừa mở mắt ra ở thế giới này, hắn đã vội vã đến cầu hôn.
Trước khi xuyên không, ta và hắn đã yêu nhau một năm từ thời đại học.
Nơi này chiến loạn liên miên, dân số sụt giảm nghiêm trọng. Nước Ngụy có một đạo luật, nữ tử nếu qua mười lăm tuổi mà chưa thành thân thì sẽ bị tống vào ngục.
Hơn nữa, hai nhà chúng ta môn đăng hộ đối, gả cho hắn chính là lựa chọn đúng đắn nhất lúc bấy giờ.
Sau khi thành thân, chúng ta đã cùng nhau trải qua mấy năm phu thê hòa hợp, tình cảm mặn nồng.
Ta kiên trì muốn chờ đến khi thân thể này tròn hai mươi mới sinh con. Trước khi hạ sinh Ôn nhi, ta đã theo hắn chinh chiến khắp nơi.
Trước khi xuyên không, Tôn Viêm học ngành kỹ thuật, còn ta chuyên về lịch sử.
Hắn có thể cải tiến vũ khí, nhưng lại không biết đọc chữ thời đại này.
Ban đầu, từng cuốn binh pháp đều do ta đọc cho hắn nghe.
Chúng ta vốn là một đôi trời sinh.
Trận Lộc Xuyên, hắn dẫn bốn vạn quân xuất chiến, ta thống lĩnh hai vạn binh mã đoạn hậu.
Một trận phá tan "Bá chủ Thiên Thặng", đánh bại bốn mươi vạn đại quân nước Tề.
Từ đó danh chấn thiên hạ, tuổi trẻ tài cao, được phong làm Thượng khanh.
Sau trận chiến ấy, ta cũng đã hai mươi ba tuổi, liền nghĩ đến chuyện sinh hài tử.
Không ngờ mới để hắn ra ngoài hai năm, đã xảy ra một chuyện nực cười như vậy.
Chuyện này khiến ta nhớ lại một lần trước khi xuyên không, vì chuyên ngành của mình, ta đã từng hỏi hắn một câu:
"Ngươi nghĩ thế nào về chế độ một vợ một chồng kiêm thê thiếp thời cổ đại?"
Hắn khi đó trả lời:
"Thời đại bây giờ khác với thời xưa, đương nhiên ta ủng hộ chế độ một vợ một chồng."
Lúc ấy ta không để tâm, chỉ xem xét vấn đề từ góc độ lịch sử, vì dù sao chúng ta cũng không sống trong cổ đại.
Bây giờ ngẫm lại, ý của hắn khi đó là — hắn ủng hộ một vợ một chồng, nhưng chỉ vì thời đại hạn chế mà thôi.
3.
Lúc này, đối mặt với việc Tôn Viêm đột nhiên đề nghị nạp bình thê, ta không hề quá mức kích động.
Trước tiên, ta giao Ôn nhi, đứa trẻ đã dỗ ngủ, cho nhũ mẫu chăm sóc.
Sau đó, ta thản nhiên nói:
"Thời đại này không có chuyện bình thê. Nhưng nếu ngươi nhờ công trạng hiển hách mà ép buộc tranh cho nàng danh phận này, cũng không phải không thể, đúng chứ?"
Ánh mắt Tôn Viêm thoáng né tránh, nhưng vẫn cứng rắn đáp:
"Thực ra, chủ yếu là vì nàng ấy là đồng hương với chúng ta."
Ta nhàn nhạt cười:
"Ồ? Vậy sao?"
Hắn gật đầu:
"Ừm, nàng ấy so với nàng đáng thương hơn nhiều. Xuyên vào một thứ nữ trong Thái phó phủ, thân cô thế cô, chỉ có thể nhẫn nhịn sống trong nội trạch."
Ta suy ngẫm lời này của hắn. Ý hắn là ta may mắn vì có hắn ư?
Nghe thật buồn nôn.
Nhưng ta lại nhớ ra tiểu thư họ Vương kia năm nay đã mười sáu tuổi. Trước đây khi vào cung dự yến tiệc, ta từng gặp qua nàng.
Đúng là một cô nương lanh lợi, không hề có chút dấu hiệu nào của người xuyên không, thậm chí còn am hiểu lễ nghi hơn cả các quý nữ bản địa.
Ta nhìn hắn, nhàn nhạt hỏi:
"Vậy thế này đi, chúng ta hòa ly, rồi ngươi cưới nàng ấy vào cửa, được không?"
Ánh mắt Tôn Viêm lập tức biến đổi:
"Nhuận Nguyệt, nàng đừng làm loạn. Đây là cổ đại, nàng đã sinh con rồi, nàng nỡ rời bỏ hài tử sao?"
Xem ra, Tôn Viêm đã có tính toán từ lâu.
Hắn vốn đã nung nấu ý định này, chỉ là cố nhịn đến giờ mới nói ra.
Không tệ, bao năm đọc binh pháp, ta cũng không hề uổng phí!
Đêm đó, ta đuổi thẳng Tôn Viêm ra ngoài.
Lúc rời đi, hắn vô cùng khó chịu, lạnh lùng nói với ta:
"Nàng có thể ngang ngược như vậy là vì có ta chống lưng. Sao nàng không học theo Hiền nhi, học cách cúi đầu trước thời đại này đi?"
Ngay cả "Hiền nhi" cũng gọi ra rồi.
Xem ra bọn họ đã sớm cấu kết với nhau.
Giây phút ấy, ta chưa từng cảm thấy bất lực đến vậy.
Việc sinh nở khiến cơ thể ta suy yếu, chưa kịp lấy lại hơi thở, đã bị nhát dao phản bội từ người thân cận nhất đâm thẳng vào tim.
Ta cúi đầu nhìn Ôn nhi còn đang nằm trong tã lót, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Thời đại này, y học quá mức lạc hậu.
Trước tiên, ta phải dưỡng tốt thân thể.
Chỉ khi đủ sức mạnh, ta mới có tư cách để đấu tranh!
4.
Tôn Viêm cùng ta giằng co trong chiến tranh lạnh, muốn ép ta phải cúi đầu.
Nhưng điều này ngược lại giúp ta có cơ hội thở dốc.
Mỗi ngày, ta đều triệu ngự y đến xem bệnh, đảm bảo cơ thể có thể khôi phục theo cách ổn thỏa nhất, nhanh chóng nhất.
Vừa ra khỏi cữ, Hoàng hậu Tôn thị – tỷ tỷ của Tôn Viêm – liền truyền ta nhập cung.
Nàng nhìn thấy Ôn nhi, lập tức vô cùng yêu thích, còn ban thưởng không ít đồ vật.
Ta mỉm cười, thay Ôn nhi tạ ơn.
Bỗng nhiên, Hoàng hậu sai người mang gương đến trước mặt ta.
Ta nhìn vào gương, đối diện với nữ nhân hoàn toàn khác biệt so với trước khi sinh con.
Những vết tàn nhang trên gương mặt không được che phủ bởi chì phấn, vô cùng rõ ràng.
Chiếc cằm vốn thanh tú nay đã xuất hiện ngấn mỡ, thân hình cũng sồ sề đi trông thấy.