12
Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn nhấn nghe máy.
“Em vừa mua gì rồi lại hoàn tiền?”
Anh ta đi thẳng vào vấn đề.
Tôi cũng không vòng vo:
“Quẹt nhầm thẻ, nên đổi thẻ khác để thanh toán.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Khi anh ta mở miệng lại, giọng đã trầm hơn hẳn:
“Thẻ đó vốn là cho em dùng.”
“Giờ em không cần nữa.”
“Chu Mạn Quân, em còn muốn giận dỗi đến bao giờ?”
Tôi khẽ cong môi, cười nhạt:
“Tôi không hề giận dỗi.”
“Hách tiên sinh, tôi đã rời khỏi nhà họ Hách rồi. Vậy thì giữa tôi và nhà họ Hách, không còn liên quan gì nữa.”
“Em chắc chứ?”
“Chắc.”
Cuộc gọi bị anh ta dứt khoát cắt ngang.
Tôi đứng yên một lúc, sau đó xóa và chặn tất cả liên lạc với anh ta.
Về đến khách sạn, tôi tắm rửa cho Đồng Đồng, ru con ngủ.
Sau đó cầm món quà tôi đã chọn, định đưa cho Lục Hằng Xuyên.
Cửa phòng anh để hé, tôi vừa định gõ cửa, thì nghe thấy tiếng anh đang nói chuyện điện thoại rất nhỏ:
“Bác sĩ Trần, tôi muốn hỏi bao lâu nữa tình trạng này mới cải thiện được?”
“Tôi có phải… vĩnh viễn mất khả năng sinh lý không?”
Tôi trừng mắt kinh ngạc, chiếc túi quà trong tay rơi xuống đất.
Lục Hằng Xuyên nhanh chóng đi ra:
“Mạn Quân… em nghe thấy rồi à?”
“Lục Hằng Xuyên… em từng tìm hiểu, loại phẫu thuật đó lẽ ra không ảnh hưởng đến chuyện đó mà…”
Anh vẫn điềm nhiên:
“Chuyện gì cũng có ngoại lệ. Có lẽ… anh xui thôi.”
Tôi lo đến mức nước mắt lã chã:
“Vậy giờ phải làm sao? Bác sĩ nói gì?”
“Ông ấy cũng chưa chắc chắn. Chỉ bảo… thử có bạn gái xem sao.”
Tôi cúi đầu, mím môi thật chặt.
Lục Hằng Xuyên lại cười như không có chuyện gì:
“Đừng nghĩ nhiều. Không có gì to tát đâu.”
“Sao lại không to tát… chuyện này…”
“Còn gì nữa?”
Anh đột nhiên bước lại gần, ép tôi một bước:
“Mạn Quân, nếu em lo tương lai mình có hạnh phúc hay không, thì anh rất vui.”
“Còn nếu vì lý do khác… anh thật sự không bận tâm.”
“Em biết mà, từ nhỏ đến lớn anh vẫn vậy. Lạnh lùng, ích kỷ…
Chỉ có chuyện của em, anh mới quan tâm.”
Anh nhẹ nhàng vuốt má tôi:
“Đừng thương hại anh.”
Nói xong, anh mặc áo khoác, chuẩn bị ra ngoài:
“Ra ngoài hít thở chút. Em ngoan ngoãn ở bên Đồng Đồng nhé.
Một lát anh về.”
Lục Hằng Xuyên rời đi.
Tôi ngồi phịch xuống sofa, đầu óc rối tung.
Nếu đúng như lời anh vừa nói, sau này anh thực sự… không thể sinh hoạt như người bình thường?
Tôi cắn chặt môi, cuối cùng như thể hạ quyết tâm.
Vậy thì… tôi sẽ lấy anh.
Tôi không muốn để ai xem thường hay khinh rẻ anh ấy.
13
Tôi đích thân đến gặp ông nội Hách.
“Nếu cháu đã quyết định rồi, vậy ông cũng không giữ.
Không thể để người có ơn với nhà họ Hách bị đối xử bất công.”
“Là Khải Huân làm bậy… khiến cháu và Đồng Đồng tổn thương.”
Ông lắc đầu thở dài, vành mắt cũng đã đỏ hoe.
Ông là một bậc trưởng bối rất tốt.
Chỉ tiếc rằng… chúng tôi không có duyên.
“Ông đã báo đáp gấp nhiều lần ân tình năm xưa của ông ngoại cháu.”
“Những năm qua, cháu thật lòng cảm ơn ông đã chăm lo cho cháu.”
“Sau này cháu không còn được ở bên cạnh hiếu kính ông nữa… mong ông giữ gìn sức khỏe.”
“Có thời gian… nhớ dẫn Đồng Đồng về thăm ông già này nhé.”
“Vâng, cháu nhất định sẽ về.”
“Có gì khó khăn, nhớ nói với ông.”
“Dù sao Đồng Đồng cũng là máu mủ nhà họ Hách, nhà họ Hách sẽ không làm ngơ đâu.”
“Cháu nhớ rồi, ông.”
“Đi đi thôi.”
Ông phất tay, gọi người tiễn tôi ra cửa.
Khi xe chạy khỏi cổng nhà họ Hách, đúng lúc chạm mặt xe của Hách Khải Huân.
Xe anh ta bỗng phanh gấp. Anh xuống xe.
Nhưng tôi không bảo tài xế dừng lại.
Giữa tôi và anh ta — chưa từng có một tờ hôn thú ràng buộc.
Muốn cắt đứt… thật ra vô cùng đơn giản.
Không cần gặp mặt, không cần nói một lời.
Giữa tiết trời cuối thu, Hách Khải Huân mặc sơ mi mỏng đứng đó, dường như đang dõi theo xe tôi khuất dần.
Và… đứng mãi không rời.
Tối đó, Lục Hằng Xuyên không đợi tôi dưới sảnh khách sạn.
Tôi lên phòng, không thấy bóng dáng Đồng Đồng.
Định gõ cửa phòng anh hỏi thử, nhưng cửa bỗng mở ra từ bên trong.
Ngay sau đó, cổ tay tôi bị anh nắm chặt, cả người bị anh kéo mạnh vào trong phòng.
14
“Lục Hằng Xuyên?”