3.
Câu hỏi ngây thơ của con gái khiến tim tôi thắt lại đau nhói.Tôi còn chưa kịp đáp, cửa đã vang lên những tiếng gõ ầm ầm.
Mở cửa ra, trước mặt là cô Vương và viện trưởng lớp Toán nâng cao – bà Lý.Bà ta ôm một thùng giấy, nụ cười nhạt trên môi, vừa lịch sự vừa lạnh lẽo.Cô Vương thì khoanh tay dựa vào khung cửa, ánh mắt lướt qua hai mẹ con tôi đầy khinh bỉ.
“Chị Tô, mang đồ của con gái chị trả lại đây.”Bà Lý mạnh tay nhét thùng giấy vào ngực tôi. Tôi bị đẩy lùi một bước, sách vở trong thùng rơi tung toé khắp sàn.Trên cùng là bức tranh con gái từng đoạt giải, nay in hằn một dấu giày lấm bùn, giẫm nát ngay giữa bức vẽ.
“Đồ đạc thì phải dọn cho sạch sẽ. Trường chúng tôi coi trọng nhất là chuyện có đầu có cuối.”Giọng bà ta mềm mỏng, nhưng ẩn sau từng chữ là sự châm chọc sắc bén.
“Tiện đây cũng muốn trao đổi với chị một chút.”Bà ta thong thả chỉnh lại khăn lụa, ánh mắt lạnh lùng.“Việc đứa nhỏ bị đuổi học, đúng là đáng tiếc. Nhưng chị nên tự soi lại mình thì hơn. Bịa đặt vết thương, uy hiếp nhà trường, bây giờ ngay cả công việc cũng mất. Người không biết giữ quy củ như chị, đi đến đâu cũng chỉ bị coi như con chuột chạy qua đường.”
Cô Vương nhếch môi cười khẩy, bước lên phía trước, cố tình cúi thấp người sát vào con bé.Con gái tôi run bắn, lập tức rúc chặt vào lòng tôi, cố tránh đi ánh mắt độc địa kia.
“Thượng bất chính, hạ tắc loạn.”Cô ta ghé sát tai con tôi, giọng nhỏ thôi nhưng từng chữ thấm đầy ác ý.“Mẹ đã bẩn thỉu thế này, thì con mong gì nên người? Đồ nhóc lừa đảo.”
“Câm miệng!”Tôi gào lên, siết chặt con gái trong vòng tay, cơn giận như muốn thiêu đốt cả lồng ngực.
Mặt tôi nóng bừng, ngón tay bấu chặt khung cửa đến trắng bệch.“Bài thi của con tôi là điểm tuyệt đối! Chính các người đang bẻ cong sự thật!”
“Điểm tuyệt đối?”Cô Vương phá lên cười, cố tình nâng giọng cho cả hành lang nghe thấy.“À, ý cô là tờ giấy phế phẩm đầy gian lận kia à? Tôi đã xé nát trước mặt cả lớp, ném thẳng vào thùng rác! Tôi làm vậy là thay cô dạy dỗ nó! Trường chúng tôi đào tạo nhân tài, chứ không phải thứ rác rưởi từ loại gia đình như các người sinh ra!”
“Các người bịa đặt!”Tôi gầm lên, nhưng giọng đã run rẩy.Con gái phía sau siết chặt vạt áo tôi, cơ thể bé nhỏ run bần bật vì sợ hãi lẫn nhục nhã.
“Bịa đặt?”Viện trưởng Lý nhếch mép cười lạnh, ngón tay chỉ vào căn nhà cũ kỹ, chật hẹp của tôi.“Chị Tô, biết điều thì nên câm miệng. Hôm nay tôi chỉ nhắc nhở: sau này đừng bén mảng tới trường nữa. Nếu không…”
Bà ta dừng một nhịp, ánh mắt quét sang con gái tôi, nụ cười chợt hóa độc ác.“…chúng tôi cũng chẳng dám chắc, liệu có ngày nào đó con bé ‘vô tình’ lăn từ cầu thang xuống, mặt mũi biến dạng hay không.”
Tôi toàn thân run rẩy, lồng ngực phập phồng kịch liệt.Âm thanh của họ quá lớn, khiến cánh cửa nhà bên cạnh khẽ hé.Cô Vương thấy vậy, chẳng những không dừng lại mà còn càng thêm đắc ý, cố tình cao giọng hô ra ngoài:“Đến mà xem này! Đây chính là phụ huynh xúi con tự hại mình để tống tiền! Sau này mọi người phải cẩn thận mà tránh xa!”
Cánh cửa nhà hàng xóm “rầm” một tiếng khép lại.Cô Vương vỗ tay như vừa hoàn thành một màn kịch, giọng đầy đắc ý:“Thế là xong, lời cũng đã mang đến. Tự mà lo lấy thân nhé!”
Họ quay lưng bỏ đi, để lại cánh cửa nhà tôi mở toang, cùng cả sàn nhà ngổn ngang.Con gái phía sau bật ra tiếng nức nở nghẹn ngào.“Mẹ… xin lỗi… tất cả là tại con…”
Tôi khép chặt cửa, chặn hết mọi ánh mắt và âm thanh từ thế giới ngoài kia.Ngồi xuống, vòng tay ôm ghì lấy con.“Không phải lỗi của con đâu, bảo bối. Mãi mãi không phải.”Giọng tôi rất nhẹ, nhưng vững vàng.
Ngày hôm sau, tôi dẫn con đến công ty làm thủ tục nghỉ việc.Vừa bước ra hành lang, cả tầng lặng như tờ.Bà Lý hàng xóm đang chờ thang máy, vừa nhìn thấy tôi, mặt lập tức lộ vẻ chán ghét, vội lùi lại một bước.“Đúng là xui tận mạng, phải ở chung lầu với loại người này! Xúi con tự hại mình để tống tiền trường học, đáng đời!”
Thang máy vừa mở, bà ta chen ngay vào, quay sang bên trong la lớn:“Nhanh nhanh, đóng cửa lại! Đừng để con điên này vào, xúi quẩy lắm!”
Cánh cửa thang máy khép dần trước mắt tôi, phản chiếu khuôn mặt vô cảm của chính mình.Tôi dắt con đi xuống cầu thang bộ.
Trong khu dân cư, những người thường ngày vẫn gật đầu chào giờ đều vội tránh thật xa.Mấy bà già vẫn tụ tập buôn chuyện, vừa thấy chúng tôi liền im bặt.Một người nhổ thẳng một bãi đờm xuống đất.
Tôi không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ siết chặt tay con gái hơn nữa.
Con gái cúi gằm đầu, đôi vai co rút, như muốn thu nhỏ mình để biến mất khỏi ánh nhìn của thiên hạ.Tôi khựng lại, ngẩng lên nhìn bầu trời chói chang.Rồi cúi xuống, bắt gặp đôi mắt trống rỗng của con.
Giữa cơn ác ý ngập trời, tôi khẽ mỉm cười.Tôi rút điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc.Chuông vừa reo một tiếng đã được bắt máy.
Trong ống nghe vang lên giọng một người đàn ông, mang theo sự căng thẳng xen lẫn mừng rỡ:“Man Man?”
Tôi nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh nhìn đã trở nên lạnh lẽo.Không trả lời câu hỏi của anh ta, tôi cất giọng bình thản:“Thẩm Dự, con gái chúng ta bị bắt nạt rồi.”
Vừa dứt cuộc gọi, bà Trương vừa nãy nhổ bãi đờm xuống đất đã xách túi rác đi ngang qua.“Ô hô, còn chưa cút đi à?”Ánh mắt bà ta soi mói, giọng điệu chua ngoa:“Chưa thấy đủ mất mặt hay sao, còn đứng đây làm trò cho thiên hạ xem?”
Tôi ôm chặt con vào lòng, mặt nó úp vào ngực tôi, người nhỏ bé run rẩy từng hồi.Sự im lặng của tôi như tiếp sức cho bà ta; bà ta vênh vang kéo giọng cho cả khu phố nghe thấy.“Mọi người lại đây xem! Đây chính là bà mẹ xúi con tự làm mình đau để lừa tiền trường! Mất việc, con bị đuổi mà còn không biết xấu hổ!”“Không ngạc nhiên khi đàn ông chẳng ai muốn dính dáng tới loại đàn bà này, gặp phải chỉ chuốc họa!”Bà ta càng nói càng hăng, bước tới chỉ thẳng vào con gái tôi đang nép trong vòng tay:“Còn đứa nhỏ này nữa! Không cha chẳng mẹ, từ nhỏ đã thích nói dối, lớn lên còn liều hơn nữa — nên cho vào trại giáo dục đi!”