1
Vì không thể cưỡng lại cơn đói, tôi lén lấy trộm một chiếc bánh bao trong nhà.
Cha mẹ biết được, liền cùng nhau đánh tôi một trận tơi tả rồi thẳng tay đuổi ra khỏi nhà.
Trên người đầy thương tích, tôi lang thang trước khu nhà công nhân nhà máy điện suốt hai tiếng đồng hồ.
Mẹ tôi từng cảnh cáo: ai dám chứa chấp tôi, sau này tôi sẽ đến ăn bám luôn nhà họ.
Không ngoài dự đoán, tôi gõ cửa từng căn trong khu nhà đó, không một ai mở cửa.
Vừa đói vừa lạnh, tôi cắn răng ôm chút hy vọng mong manh, đến gõ cửa căn nhà ở cuối con hẻm phía Tây thị trấn – nơi một người phụ nữ sống một mình.
Tôi từng nghe người lớn trong khu nhà thì thầm về bà ấy.
Người phụ nữ ấy từng buôn người khi còn trẻ, còn giế/t người, đi tù, mãi đến vài năm trước mới được thả ra.
Sau khi ra tù, bà ấy không ai dạy cũng tự học cách giế/t heo, giờ là nữ đồ tể duy nhất trong thị trấn.
Tôi từng nghe kể có người không con không cái sẽ xem những đứa trẻ được “mua về” như bảo bối.
Thay vì ở nhà chịu đói chịu đánh mỗi ngày, chi bằng bán mình cho một nơi khác, may ra còn có thể sống sót.
Thế là tôi quyết định bán chính mình.
Người trong khu nhà ai cũng sợ người phụ nữ đó như tà ma quỷ dữ, nhưng với tôi, bà ấy là chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Nửa tháng trước, tôi đã từng một lần tìm đến nhà bà ấy.
Tôi gõ cửa rất lâu, đến mức gần như tuyệt vọng, cánh cửa kia cuối cùng mới phát ra một tiếng “két” rồi mở ra.
Người phụ nữ chừng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, tóc rối bù, trông như vừa bị đánh thức.
Bà ấy khoanh tay đứng trước cửa, lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi lắp bắp giải thích lý do mình đến, bà ấy không nói gì.
Ngay khi tôi định thất vọng quay đi, bà bất ngờ túm lấy cổ áo sau lưng tôi, thô bạo kéo tôi vào nhà.
Sau đó, bà đóng sầm cửa lại.
2
Vào nhà rồi, bà ấy không nói gì thêm, chỉ ngồi phịch xuống sofa và châm một điếu thuốc.
Ánh đèn lờ mờ soi rõ vết sẹo dài từ khóe mắt trái kéo xuống tận cằm của bà – dữ tợn và đáng sợ.
Giữa phòng khách có một bếp than đang cháy rực.
Tôi đứng trước mặt bà, chân trần, hai tay vặn vẹo tà áo, lúng túng không yên.
Bà ấy gảy tàn thuốc, giọng dửng dưng:
“Bao nhiêu tuổi?”
“Tám… tám tuổi ạ.”
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt bà, cúi đầu lí nhí trả lời.
Khóe mắt liếc thấy ánh mắt bà dừng lại ở đôi chân tôi, tôi liền rụt chân lại.
Bản năng kéo ống tay áo ngắn cũn lên che những vết thương chằng chịt trên tay, nhưng áo quá ngắn, chẳng che được gì, tôi đành thôi.
“Cháu biết giặt đồ, nấu cơm, quét nhà… cháu còn biết gấp tiền vàng mã, một ngày kiếm được ba đồng…”
Sợ bà không giữ mình lại, tôi vội cười nịnh, cố gắng chào mời bản thân.
Tôi nói xong, bà vẫn im lặng hút thuốc từng hơi dài, khói thuốc đặc quánh, nghẹn đến mức khiến tôi ho khẽ hai tiếng.
Lập tức, tôi bịt chặt miệng, sợ bà tưởng tôi có bệnh – người ta buôn người mà, chỉ cần trẻ khỏe mạnh.
Bà liếc tôi lạnh tanh, dập tắt điếu thuốc rồi đứng dậy mở cửa sổ.
Không nghe thấy phản hồi, lòng tôi trĩu xuống, cúi gằm đầu, hối hận vì vừa rồi đã ho.
Đúng lúc đó, giọng bà vang lên, lạnh lẽo như băng:
“Cởi áo ra.”
Tôi ngẩng phắt đầu, nhìn bà đầy kỳ vọng – nỗi tuyệt vọng vừa rồi lập tức tiêu tan.
Bà đồng ý rồi sao?
Trước khi bán hàng thì phải kiểm tra “hàng hóa”, quy củ đó tôi hiểu.
3
Tôi cởi đồ rất nhanh, gần như trong chớp mắt đã trút bỏ sạch sẽ, trầ/n nh/ư nhộn/g đứng trước mặt người phụ nữ, sợ bà đổi ý.
Ánh mắt bà dừng lại trên người tôi, đồng tử khẽ co rút.
Thấy phản ứng của bà, tôi lại nhớ đến những vết sẹo chằng chịt xấu xí trên c/ơ th/ể, liền bất an giải thích:
“Cháu không có bệnh gì cả, việc nhà gì cũng biết làm...”
“Có ai hỏi mấy chuyện đó không? Bình thường trước mặt người khác cũng như thế này sao? Có biết xấu hổ là gì không?”
Xấu hổ ư? Tôi hơi mơ hồ.
Từ nhỏ, bao lần bị cha mẹ lột trần, đẩy ra ngoài sân bắt quỳ, mấy nhà quanh thị trấn chẳng ai chưa từng thấy tôi như vậy.
Tôi đã sớm quen rồi.
Câu hỏi đó, tôi thật sự không biết trả lời ra sao.
Chỉ còn biết cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, dè dặt hỏi lại bà:
“Bà… không phải muốn kiểm tra hàng sao?”
“Mày là đứa bên khu tập thể nhà máy điện, họ Chu chứ gì?”
Giọng bà vang lên sau lưng, không rõ cảm xúc.
Tim tôi chùng xuống, lời định nói nghẹn nơi cổ họng.
Trước khi đến, tôi đã mong bà không nhớ ra tôi là ai.
Nhưng chỉ một câu đó thôi là đủ biết, tôi giấu không nổi rồi. Bà sắp đuổi tôi đi sao?
Dù sao thì tôi cũng là đứa trẻ mang tiếng trộm cắp khắp thị trấn này:
Nửa bát cơm thừa nhà họ Lý, hai bắp ngô của nhà họ Trương, một củ khoai nhà họ Lương, một con gà nhà họ Trần, năm mươi đồng của nhà họ Cao...
Có ai lại muốn nhận một đứa chuyên đi ăn cắp như tôi chứ?
Cho đến khi một bàn tay ấm nóng đặt lên lưng tôi, mùi dầu xoa bóp quen thuộc lan ra, tôi mới bừng tỉnh.
Thì ra… bà bảo tôi cởi áo là để bôi thuốc.
4
Động tác của bà không hề nhẹ nhàng, thậm chí có phần thô bạo.
Tôi cắn răng chịu đựng, người vẫn vô thức run lên vài cái.
“Lại bị cha mẹ đánh à? Lần này vì chuyện gì nữa?”
“Tự cháu ngã thôi…”
Tay bà dừng lại, bật cười lạnh:
“Hừ, bản lĩnh thật đấy, tự ngã mà ngã trúng roi da luôn sao? Ngã đến mức người chẳng còn chỗ nào lành lặn.”
Bà lắc đầu chậc lưỡi. Tôi cúi đầu, không dám nói gì.