Tôi nhìn cô ta.
“Con gái cô?”
“Cô định để con tôi gọi cô là gì?”
“Là mẹ à?”
Khuôn mặt Phương Đình đỏ bừng.
“Không, tôi không có ý đó…”
“Vậy cô đến đây làm gì?” Tôi ngắt lời.
“Cô nghĩ cô có tư cách xuất hiện ở đây sao?”
“Cô biết rõ mình đã chen chân vào như thế nào.”
“Cô có còn mặt mũi nào mà đứng trước cổng trường con gái tôi không?”
Mặt cô ta tái mét.
“Tô Niệm, cô…”
“Đi đi.”
Tôi nói.
“Đừng để tôi phải làm ầm lên trước mặt Đoá Đoá.”
Sắc mặt Trần Chí Viễn tối sầm lại.
“Tô Niệm, sớm muộn gì tôi cũng sẽ giành lại quyền nuôi con.”
“Cô cứ chờ đấy.”
“Tôi sẽ chờ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Nhưng hôm nay, mời hai người đi cho.”
Anh ta nhìn tôi một cái, rồi xoay người rời đi.
Phương Đình bước theo phía sau, dáng đi loạng choạng.
Tôi đứng yên nhìn theo, cho đến khi bóng lưng hai người khuất hẳn sau góc phố.
Đoá Đoá từ trong trường chạy ùa ra.
“Mẹ ơi!”
Tôi ngồi xuống, dang tay ôm chầm lấy con bé.
“Đoá Đoá, hôm nay ở trường có vui không?”
“Vui lắm ạ!”
Nụ cười tươi tắn của con khiến lòng tôi dịu lại phần nào.
Dù nhà họ Trần có làm loạn thế nào, tôi cũng sẽ bảo vệ con bé đến cùng.
Đó là bản năng.
Cũng là trách nhiệm của một người mẹ.
11.
Sự tấn công từ nhà họ Trần ngày càng dữ dội.
Thư luật sư, cuộc gọi quấy rối, chặn người trước cổng trường…
Nhưng tất cả đều vô ích.
Pháp luật đứng về phía tôi.
Quyền nuôi con là của tôi.
Quyền giám hộ cũng là của tôi.
Muốn giành Đoá Đoá, họ buộc phải đi bằng con đường pháp lý.
Mà pháp lý thì cần bằng chứng.
Bằng chứng duy nhất họ có — là việc tôi “ngăn cản con tiếp xúc với cha ruột”.
Vấn đề là: tôi chưa bao giờ làm vậy.
Ngày 1 và ngày 15 hằng tháng là lịch thăm nom, tôi chưa bao giờ ngăn cản.
Họ có thể đến, có thể đưa con bé đi chơi.
Chỉ là họ không chịu làm đúng quy định.
Họ muốn tùy tiện đến lúc nào thì đến, muốn đưa đi khi nào thì đưa.
Nhưng chuyện đó — không bao giờ xảy ra.
Ba tháng sau, phán quyết của tòa được công bố.
Bác bỏ yêu cầu của nguyên đơn.
Không thay đổi quyền nuôi con.
Tôi cầm bản án trong tay, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc chiến này, tôi đã thắng.
Tối hôm đó, tôi dẫn mẹ và Đoá Đoá đi ăn một bữa thật ngon.
Lẩu — món mà Đoá Đoá thích nhất.
“Mẹ ơi, sau này ba có còn đến không?”
“Có chứ.” Tôi mỉm cười. “Mỗi tháng hai lần.”
“Con có thể đến nhà ba chơi không?”
Tôi nhìn con bé.
“Con muốn đi sao?”
Đoá Đoá ngẫm nghĩ một lúc.
“Không hẳn ạ.”
“Vì sao vậy?”
“Vì có cô kia ở đó.”
“Cô nào cơ?”
“Cô vợ mới của ba…”
Con bé cố bắt chước cách nói chuyện của tôi, giọng điệu ngập ngừng, gượng gạo.
“Cô ấy đối xử với con không tốt à?”
“Không ạ.” Đoá Đoá lắc đầu. “Cô ấy rất tốt với con.”
“Nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Con không thích cô ấy.”
Đoá Đoá cúi đầu xuống.
“Vì có cô ấy… nên ba không cần mẹ con mình nữa.”
Tim tôi thắt lại.
Tôi cứ nghĩ, một đứa trẻ 6 tuổi sẽ chẳng hiểu gì.
Thì ra, con bé… hiểu tất cả.
“Ba không phải không cần con.”
Tôi nói khẽ.
Tôi ôm chầm lấy con bé.
“Ba chỉ là… đã chọn một cuộc sống khác thôi.”
“Nhưng ba mãi mãi vẫn là ba của con.”
“Và ba sẽ luôn yêu con.”
Đây là lần thứ hai tôi nói dối con.
Nhưng tôi không hối hận.
Có những sự thật, sau này lớn lên con sẽ dần dần hiểu được.
Còn bây giờ, điều duy nhất tôi muốn…
Là bảo vệ con.
Bảo vệ sự ngây thơ còn sót lại trong trái tim nhỏ bé ấy.
Bảo vệ niềm tin mong manh mà con vẫn dành cho tình yêu.
Dù cho… niềm tin ấy có thể sẽ vỡ tan một ngày nào đó.
12.
Một năm sau.
Tôi đổi việc.
Vẫn là ngành cũ — kế toán.
Nhưng lương đã tăng lên.
Mỗi tháng 15.000 tệ.
Cộng thêm tiền cho thuê nhà 4.500, mỗi tháng gần 20.000.
Tôi mua một căn hộ nhỏ hai phòng gần nhà mẹ.
Trả trước một nửa khoản tiết kiệm — 190.000 tệ.
Vay thêm 500.000, trả góp mỗi tháng 3.500.
Phần tiền còn lại, tôi để dành cho việc học của Đoá Đoá.
Con bé đã vào tiểu học.