13.
“Thầy biết không… Sau khi vợ thầy mất, em luôn cảm nhận được thầy rất cô đơn.”
“Duệ Duệ, em nói cái gì vậy…”
“Thầy thử đặt tay lên đây đi… cảm nhận xem tim của cô ấy — đang đập trong lồng ngực em.”
“Em… em đừng như thế…”
“Nếu thầy nhớ chị ấy… thì cứ coi em là chị ấy cũng được.Trái tim của chị ấy đã cứu sống em.Vậy em sẽ thay chị ấy… chăm sóc thầy thật tốt.”
…
Vì Tào Tâm Duệ, Trương Diệp Lâm luôn cố tình soi mói, gây khó dễ cho tôi.Thế nên mỗi lần họp nhóm, tôi đều bật máy ghi âm.Về nhà sẽ nghe lại cẩn thận, chỉnh sửa mọi điểm yếu để ông ta không bới móc được nữa.
Hôm đó, tôi vô tình để quên máy ghi âm trong phòng họp.Khi quay lại tìm thì…đã có thêm một đoạn ghi âm “trên cả tưởng tượng.”
Tào Tâm Duệ từng nói cô ta và Trương Diệp Lâm hoàn toàn trong sáng?
Vậy thì để cả thế giới cùng nghe và tự đánh giá, họ “trong sáng” đến mức nào.
【Tra nam tiện nữ, cặp đôi định mệnh! Không cần cảm ơn!】【Đây mà gọi là “trong sáng” á? Giờ thì tôi nghi ngờ cái luận văn bị cướp là có thật đấy!】
Nhưng chưa được bao lâu, mạng xã hội bắt đầu xuất hiện một loạt “chuyên gia phân tích kỹ thuật”.
Họ đứng từ nhiều góc độ khác nhau, đưa ra kết luận giống hệt nhau:“Đoạn ghi âm đã bị cắt ghép, chỉnh sửa.”Tất cả những gì tôi làm chỉ là để chuyển hướng dư luận.
Cuộc chiến thông tin bước vào hồi gay gắt.
Nhưng mà, sau bao nhiêu lần bị lật kèo, netizen cũng dần khôn ra rồi.Không còn ai dễ dãi tin ngay cái gì được đẩy lên hot search nữa.
【Mới vào hóng, chuyện gì đang xảy ra thế? Rốt cuộc ai nói thật vậy trời?】【Cô bé sinh viên trường D bị vu là cướp luận văn, giờ còn bị dựng clip giả, bị tung tin dơ bẩn. Tội ghê!】【Tôi chẳng thương ai cả, chỉ thương chính tôi – chưa viết xong luận văn mà còn phải ngồi hóng drama!!】【Ủa, D Đại tới giờ vẫn chưa có phát ngôn gì hết hả? Nếu đoạn ghi âm là giả, sao trường để yên vậy?】
Độ nóng của sự việc bắt đầu leo thang.
Trước đó, chỉ có học sinh – sinh viên là quan tâm.Giờ dính thêm “hương vị thị phi” – màu mỡ y như kịch bản truyền hình – nên dân mạng ngoài ngành cũng đổ vào hóng.
Và cuối cùng —Trương Diệp Lâm hết ngồi yên được nữa.
Ông ta chủ động gọi thẳng cho tôi, giọng căng như dây đàn:
“Trần Tri Ngữ, em rốt cuộc muốn làm gì?!”
Tôi trả lời rất bình thản:
“Tôi nói rồi mà – tôi muốn một lời xin lỗi công khai.”
Ở đầu dây bên kia, Trương Diệp Lâm hít sâu một hơi, hạ giọng xuống như đang “đàm phán”:
“Anh có thể cho em tiền, và cả tài nguyên.Chỉ cần rời khỏi vụ này, đổi một cái tên mới, em vẫn có thể sống tốt, sự nghiệp lại phất như diều thôi.”
Tới nước này rồi mà ông ta vẫn còn nghĩ có thể dùng tiền che miệng tôi.
Nhưng lỗi không phải ở tôi.Vì sao tôi phải là người bỏ chạy trong im lặng?
Nếu giờ tôi lùi bước, há chẳng phải gián tiếp thừa nhận những lời bôi nhọ nhắm vào thầy Diêm là sự thật?
Tôi khẽ cười, giọng nhẹ nhưng lạnh:
“Thầy Trương… không, chắc đây là lần cuối cùng tôi gọi ông như vậy.Cái số tiền đó, ông nên giữ lại cho mình.Tôi tin sẽ có ngày cần dùng đến.”
“Cô định làm gì?! Trần Tri Ngữ!!Cô muốn làm gì?!!”
Giọng ông ta gần như hét lên trong hoảng loạn.
Tôi không trả lời.Chỉ lặng lẽ click chuột.Gửi đi đoạn video đã được chuẩn bị từ lâu.
Một bản tố cáo chính danh —Vạch trần Trương Diệp Lâm lợi dụng chức quyền, chèn ép sinh viên, làm giả dữ liệu nghiên cứu, và biển thủ kinh phí khoa học.
14.
Tôi luôn rất rõ ràng:Kẻ địch thực sự của tôi – là Trương Diệp Lâm.
Chính vì ông ta bao che, Tào Tâm Duệ mới có thể cướp đi luận văn của tôi một cách trắng trợn.Chỉ cần ông ta không còn là giảng viên hướng dẫn của tôi nữa,tôi mới có thể tốt nghiệp một cách đàng hoàng.
Cân nhắc thiệt hơn – là bản năng con người.