1
Vào ngày điền nguyện vọng, gia đình bố mẹ nuôi tôi tuyên bố phá sản.
Chị gái nuôi – Ôn Như Sơ – vốn định ra nước ngoài, nhưng vì thi đại học làm bài bừa nên đề nghị rút thăm.
Một thăm là học tiếp, một thăm là kết hôn.
Tôi rút trúng thăm học tiếp.
Sau đó, chị Ôn Như Sơ tự sát ngay trên xe hoa.
Bố mẹ nuôi tóc bạc chỉ sau một đêm, căm hận tôi lòng lang dạ sói.
Bạn trai chị ấy – Chu Kiệt Tuấn – từ nước ngoài trở về càng cho rằng tôi ức hiếp người tốt như chị, chỉ là một đứa con nuôi mà cũng dám tranh giành tương lai với chị gái.
Để báo thù cho Ôn Như Sơ, anh ta hối lộ bạn học trong trường, xúi giục họ cô lập và làm khó tôi đủ điều.
Lần thứ ba mươi tôi bị đẩy xuống hồ trong trường, tôi chết.
Lần này không giống trước, tôi bị người ta trói vào tảng đá, bị dìm chết dưới đáy.
Trên bờ, Chu Kiệt Tuấn cười lạnh:
“Nếu không phải muốn giám sát mày, không để mày gây phiền cho Sơ Sơ, thì tao đời nào để mắt đến một đứa mồ côi như mày.”
“Ôn Tri Hạ, mày chỉ là một con chó hoang, lấy tư cách gì để tranh giành với Sơ Sơ?”
Lúc tỉnh lại, tôi quay về đúng ngày rút thăm năm đó.
Nhìn chằm chằm vào cái bình rút thăm trước mặt, trên gương mặt tôi đã không còn chút vui mừng vì thi được top 10 toàn tỉnh.
Bố mẹ nuôi trông đầy áy náy, nhìn về phía chị Ôn Như Sơ và nói:
“Bảo bối à, bố mẹ xin lỗi con, chuyện du học giờ thật sự không xoay nổi tiền nữa rồi.”
Nghe vậy, mắt chị Ôn Như Sơ đỏ hoe.
Từ nhỏ, chị ấy đã được nhà họ Ôn cưng như trứng mỏng, muốn sao có sao, muốn trăng có trăng, chưa từng chịu một tí khổ nào.
Đến mức học hành vất vả một chút là không chịu nổi, thi đại học cũng chỉ làm bài qua loa cho có.
Ai hỏi thì ngẩng cao đầu tự hào đáp:
“Chỉ có nhà nghèo mới phải vật lộn trong nước thôi. Tôi á? Chỉ là đến để trải nghiệm không khí, chứ tôi là người sắp du học rồi đấy.”
Nhưng bây giờ, điểm thi công bố rồi – không những không đủ điểm vào cao đẳng, mà nhà họ Ôn cũng đã phá sản.
“Giờ con đường duy nhất của nhà họ Ôn, là con và em gái phải chọn một người đi liên hôn với nhà họ Tô.”
Nhà họ Tô, chính là gia tộc có gốc rễ sâu nhất ở kinh thành.
Nếu không phải vì cậu cả nhà họ Tô tính tình bạo ngược, nóng lạnh thất thường, thì cơ hội liên hôn này làm gì tới lượt nhà họ Ôn.
Bố mẹ nuôi liếc nhìn tôi một cái, thở dài nói:
“Tri Hạ tự mình giành được điểm cao, nhưng Như Sơ cũng là con ruột của chúng ta, để công bằng, hai đứa rút thăm đi.”
Y như kiếp trước, một tờ ghi “học tiếp”, một tờ ghi “kết hôn”.
“Ai rút trước?”
Chị Ôn Như Sơ nghiến răng nhìn tôi, còn tôi thì điềm tĩnh nói:
“Không cần rút, con sẽ đi liên hôn.”