9
Người phụ nữ lao lên, túm tóc Lâm Dương, gào thét chửi bới: “Đồ tiện nhân, cả nhà mày đều là lũ tiện nhân! Năm đó tao bỏ mặc bao nhiêu thanh niên tài giỏi, lại bị một thằng nghèo rớt mồng tơi như mày lừa dối để rồi trở thành tiểu tam, thậm chí đến con ruột của tao cũng bị mày xúi giục bế vào nhà họ Nhậm. Giờ thấy không lừa nổi người đàn bà kia nữa thì mày lại giở trò, mày muốn bỏ rơi tao đúng không? Nằm mơ đi! Cho dù tao có chết cũng phải kéo mày theo!”
Trước mắt tôi, dáng vẻ điên dại ấy… lại chính là Bạch Vi, người đàn bà từng cao quý, tao nhã năm xưa.
Tôi nhớ lại kiếp trước, khi cô ta ra khỏi trại tâm thần, còn thì thầm bên tai tôi: “Đời người ấy à, một là mệnh, hai là vận, ba là phong thủy. Còn cô, Nhậm Nhiễm, mệnh tốt, đầu thai vào nhà giàu sang phú quý, vận cũng tốt, làm gì cũng nên. Nhưng cuối cùng vẫn thua tôi thôi! Nhìn lại bộ dạng tiều tụy này xem, ai tin được cô từng là đại tiểu thư lẫy lừng của nhà họ Nhậm chứ?”
Giờ đây, tôi cười nhạt nhìn cô ta: “Ôi, chẳng phải trợ lý Bạch ngày nào ở công ty, lúc nào cũng chỉn chu, phong thái ngút trời đó sao? Nhìn lại mình bây giờ đi, đầu bù tóc rối, còn ai dám tin cô từng là người phụ nữ tỉnh táo, truyền cảm hứng nhất công ty nữa? Thì ra tất cả đều là giả tạo. Sau lưng, cô chẳng qua cũng chỉ là kẻ chen chân vào gia đình người khác, đẻ con rồi quẳng cho người ta nuôi. Đây chính là kiểu “phụ nữ hiện đại” mà cô tự xưng đó à?”
Động tác của Bạch Vi chững lại, môi mấp máy rất lâu mới thốt ra được một câu: “Cô… chẳng qua chỉ là đắc ý nhất thời.”
Lời còn chưa dứt, cô ta đã bị Lâm Dương một cước đá văng xa: “Cô còn mặt mũi đến tìm tôi à? Nếu không vì con tiện nhân không biết liêm sỉ như cô leo lên giường, hại tôi phản bội Nhiễm Nhiễm, thì Dã Dã của tôi sao phải chịu khổ như thế? Cô còn oán trách gì nữa? Tất cả là báo ứng của cô! Người không chút tự trọng, còn đi ngủ với đàn ông đã có vợ. Giờ già nua, thê thảm rồi nên hoá điên, đó chính là quả báo mà cô phải nhận!”
Lời lẽ bẩn thỉu, hạ tiện vang lên, khiến người xung quanh bàn tán xôn xao.
Lâm Dữ đỏ mắt hét lớn: “Đủ rồi!”
Bạch Vi ngã trên đất, yếu ớt vươn tay: “Con trai, mau giúp mẹ trừng phạt kẻ lòng lang dạ sói này đi!”
Lâm Dữ lao tới, không ngừng đá vào thân hình còm cõi của cô ta: “Tại sao? Tại sao bà lại xuất hiện? Tôi vốn dĩ nên là con của nhà họ Nhậm, tôi phải được sinh ra trong nhung lụa, chứ không phải do một kẻ hạ tiện như bà đẻ ra. Bà chẳng khác nào kẻ trộm, lén lút đánh tráo tất cả những gì thuộc về tôi! Tất cả đều là lỗi của bà, sao bà còn sống để phá hỏng đời tôi nữa?”
Bạch Vi rơi nước mắt, bàn tay rũ xuống đất: “Con hận mẹ sao? Vì tương lai của con, mẹ đã phải cam chịu cảnh chia cắt máu mủ, tự tay đưa con đến bên tình địch để con sống sung túc 18 năm qua. Vậy mà đến cuối cùng, con lại hận mẹ sao?”
Lâm Dữ bịt chặt tai: “Đừng nói nữa! Xin bà đừng lải nhải đức hy sinh cao cả gì nữa! Bà nghĩ chỉ có mình bà cảm thấy đau khổ sao? Nếu tôi biết mình là con hoang, biết mình không xứng, tôi đã chẳng mơ mộng viển vông rồi. Chính bà bày mưu, bắt tôi ép mẹ ký giấy chuyển nhượng cổ phần ngay trước kỳ thi! Cũng chính bà xúi giục tôi ra tay với Bùi Dã! Nếu không vì bà, ít nhất giờ tôi vẫn có thể thi vào đại học rồi!”
Màn kịch điên loạn dần khiến đầu tôi đau nhức, tôi hạ cửa kính, lạnh giọng: “Náo loạn đủ chưa? Lâm Dương, anh nghĩ tôi còn muốn loại đàn ông ngoại tình như anh sao? Anh còn mặt mũi nhắc đến Bùi Dã à? Anh nghĩ mình xứng làm bố nó à? Còn mày, Lâm Dữ, mày nghĩ mày vô tội hả? Khi giành giật cổ phần mày đã ngang ngược như thế nào, mày quên rồi sao? Nếu nhớ không nhầm thì, đơn yêu cầu chấm dứt quan hệ đã đưa đến tay các người rồi. Đặc biệt là mày đấy, một đứa con hoang thì lấy tư cách gì mà đứng trước mặt bà đây?”
10
Tiểu Trần mở cửa xe bước xuống.
Hai bố con nhà họ Lâm biết rõ tay nghề của anh ta, nên rốt cuộc vẫn không dám cản.
Qua ô kính, tôi còn thấy cảnh ba người họ vật lộn giữa đường. Tôi thu hồi tầm mắt, tập trung giúp Bùi Dã chuẩn bị giấy tờ nhập học.
Khi chúng tôi vừa đăng ký xong và đang ăn cơm ở gần trường, một tin tức chấn động leo thẳng lên hot search: “Con rể nhà họ Nhậm xô xát tình nhân ngay trên phố, hiện đã bị đâm chết giữa chốn đông người!”
Dù đã che mặt, tôi vẫn nhận ra ngay người nằm trong vũng máu là Lâm Dương, còn Lâm Dữ thì sốc đến mức ngất xỉu.
Vì bố mẹ ruột một người chết, một người ngồi tù, nên bệnh viện vẫn liên lạc với tôi.
Khi tôi tới, nó đang nằm ngây dại trên giường.
Thấy tôi, nó dang tay ra như đứa trẻ nhỏ: “Mẹ! Mẹ cuối cùng cũng đến thăm bảo bối rồi, bảo bối sợ lắm!”
Bảo bối… Đó là cách xưng hô giữa tôi và nó khi nó mới năm tuổi.
Tôi lập tức quay sang bác sĩ, ông chỉ thở dài: “Do cú sốc quá lớn đã khiến vỏ não tổn thương, tinh thần cũng rối loạn rồi. Giờ cậu ấy chỉ còn ký ức trước năm tuổi thôi.”