Mẫu phi của Cố Cảnh Dịch là phi tần trong lãnh cung, trong đám hoàng tử tranh đoạt ngôi vị Thái tử, hắn chẳng có chút đe dọa nào.
Nhưng ai cũng không ngờ hắn không biết làm sao lại gặp may mắn, ghi tên vào dưới danh nghĩa Hoàng hậu.
Thân phận của Cố Cảnh Dịch lập tức bay lên tận mây xanh, trở thành người có hy vọng tranh đoạt ngôi vị Thái tử với Tứ hoàng tử Cố Nghiêu Uyên nhất.
Cố Cảnh Dịch trong triều không có căn cơ, để nhanh chóng giúp hắn xây dựng địa vị, ta cũng kết thúc cuộc sống thanh tịnh này, đi lại giữa các phu nhân quý nữ trong kinh.
Trong đó cũng không tránh khỏi qua lại với Tạ Như Vân, những năm này nàng ta đã trầm ổn hơn nhiều, không còn sự l* m*ng bốc đồng ngày trước, nhưng khi thấy ta, sự đố kỵ đậm đặc trong mắt vẫn không thể che giấu.
Chưa đầy một năm, Cố Cảnh Dịch đã có thể ngang tài ngang sức với Tứ hoàng tử.
Một ngày khi ta rời cung tham dự yến tiệc trở về, đụng mặt Tứ hoàng tử Cố Nghiêu Uyên từ Tê Ngô Cung đi ra.
Trong mấy vị hoàng tử, người mẫu thân không thích nhất chính là Cố Nghiêu Uyên, vốn dĩ là quan hệ nước sông không phạm nước giếng, ta không nghĩ ra được vì sao y lại xuất hiện trước Tê Ngô Cung.
Cơ thể y vẫn ốm yếu như vậy, rõ ràng là mùa hè, lại còn khoác áo choàng.
“Thanh Nhan muội muội.” Y gọi ta lại, trong đôi mắt trầm tĩnh dấy lên gợn sóng, dường như đang châm chước từ ngữ, hồi lâu không nói, “Muội luôn nói ta chân tay không tốt, lần tới gặp mặt, ta… có lẽ có thể… có thể vác đỉnh chạy quanh hoàng thành một vòng…”
Ta mím mím môi, “Tứ hoàng tử điện hạ thật biết nói đùa.”
Tai Cố Nghiêu Uyên đỏ ửng, vội vàng từ biệt ta, lúc rời đi còn ho, thân thể quá yếu.
Ta cũng vội vào Tê Ngô Cung, hỏi mẫu thân Tứ hoàng tử kia tới làm gì.
Mẫu thân và ta cũng khó hiểu như nhau, “Hắn muốn đi biên quan, đi rèn luyện trong quân đội của tổ phụ con, đứa trẻ này điên rồi sao.”
Ta cũng sửng sốt, “Hắn không muốn sống nữa ư?”
Cố Nghiêu Uyên ốm yếu nhiều bệnh, nhưng chưa đến mức muốn chết, đâu cần dùng cách này để rèn luyện, hơn nữa nơi biên quan hung hiểm đó, sơ suất một chút là mất mạng.
Hơn nữa, bây giờ chính là lúc mấu chốt tranh đoạt ngôi vị Thái tử mà.
—
Sau khi Cố Nghiêu Uyên rời kinh, Cố Cảnh Dịch vô cùng thuận lợi bước lên ngôi vị Thái tử, còn ta, cách vị trí Thái tử phi chỉ còn một bước ngắn.
Mẫu thân đã chuẩn bị cho ta một công lao cứu giá.
Nhân dịp đi săn mùa thu, các công tử quý nữ trong kinh cũng có không ít người được chọn, bồi vua đi săn.
Ninh Viễn Hầu hiện nay, cũng chính là trưởng huynh của Tạ Như Vân đã lập công, nàng ta đương nhiên cũng ở trong đội ngũ này.
Cố Cảnh Dịch trở thành nhân vật được săn đón nhất trong kinh, cũng trở thành nhân tuyển phu quân tốt nhất trong lòng các quý nữ.
Hắn thoát ra khỏi vòng vây của các thiếu nữ, khắp nơi tìm kiếm ta đang ở đâu.
Cố Cảnh Dịch sớm đã thề đời này không lấy ai ngoài ta, huống hồ nay hắn ở dưới danh nghĩa Hoàng hậu, Thái tử phi tương lai là ai, tóm lại không thể thoát khỏi Hoàng hậu.
Mẫu thân nói, bà nhất định phải cho ta hôn lễ huy hoàng nhất.
Hoàng hậu làm mối, thiên tử ban hôn.
Hơn nữa thân phận Nhị tiểu thư phủ Ninh Viễn Hầu này của ta, cũng là lúc nên nâng lên một chút rồi.
Khi vào bãi săn, Cố Cảnh Dịch vốn nên bồi bên cạnh Hoàng đế, lại mãi không thấy bóng dáng.