1
Khi tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt Tào Khải Minh, sắc mặt anh ta thay đổi.
“Đào Tử, vợ chồng mình sao lại đi đến bước này?”
“Có phải anh quan tâm em chưa đủ không? Anh sai rồi.”
“Em có điều gì không hài lòng, cứ nói, anh sẽ sửa hết. Con còn nhỏ thế này, làm sao có thể thiếu một gia đình trọn vẹn?”
Tôi im lặng không nói gì.
Tào Khải Minh cứ nhẹ nhàng khẩn khoản, kiên nhẫn dỗ dành, cuối cùng tôi không kìm nổi, òa khóc.
Ngày hôm đó, anh ta quả thật thể hiện rất tốt, giống như quay lại thời gian tôi mang thai – chu đáo, ân cần hết mực.
Buổi tối, anh ta đặc biệt nấu một bàn đầy món tôi thích.
Thậm chí anh ta còn chủ động đề nghị đêm nay để anh trông con, cho tôi nghỉ ngơi.
Tôi nghĩ có lẽ việc tôi đề nghị ly hôn đã dọa anh ta, anh ta vẫn muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này.
Nhưng nửa đêm, tôi lại nghe thấy tiếng anh ta nói điện thoại ngoài phòng khách:
“Phụ nữ khác trầ//m cả//m sau sinh không phải đều nghĩ đến chuyện t//ự t//ử sao?”
“Sao cô ta không t//ự t//ử mà lại đòi ly hôn?!”
Lời Tào Khải Minh khiến tôi lạnh toát mồ hôi.
Tôi nén sợ hãi, không dám phát ra tiếng, tiếp tục lén nghe:
“Không sao, bữa tối là anh nấu, anh đã bỏ thu/ố//c ngủ vào, Đào Tử ngủ say như chế//t, không nghe được đâu.”
“Con cũng đâu bú mẹ, có ảnh hưởng gì?”
“Ly hôn thì cũng được, anh lấy nửa nhà nửa xe. Nhưng con còn nhỏ thế này, quyền nuôi khó mà giành.”
“Hay là, em thử dò xem thái độ Đào Tử thế nào?”
“Nếu cô ta t//ự t//ử thì tốt quá.”
Tôi lại càng hoảng sợ.
Đúng là sau bữa tối, tôi nhanh chóng bị cơn buồn ngủ xâm chiếm.
Tôi cứ tưởng mình quá mệt, hóa ra là bị bỏ thu/ố//c sao?
Thời gian này tôi bị đau dạ dày, ăn vào nôn ra nửa, Tào Khải Minh rõ ràng chẳng để ý.
Bây giờ tôi lại thấy may, nhờ cơn đau dạ dày mà nửa đêm tỉnh giấc, mới nghe được cuộc điện thoại chế//t người này.
Mới biết người nằm cạnh mình, sau khi tôi sinh con, lại muốn đẩy tôi vào chỗ chế//t!
Có lẽ do tác dụng của thu/ố//c, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ lại kéo tới, tôi mang theo nghi ngờ và sợ hãi mà thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh lại, tôi thậm chí không phân biệt nổi chuyện nửa đêm nghe thấy là mơ hay thật.
Nhìn Tào Khải Minh bận rộn trong bếp, tôi lắc mạnh đầu.
Có lẽ là á/c mộng thôi.
Tuy chúng tôi kết hôn chưa lâu, tình cảm gần đây không tốt, dù anh ta có ngoạ//i tìn//h cũng không đến mức muốn giế//t vợ.
Nhưng nỗi nghi ngờ trong lòng tôi không sao dứt bỏ được.
Tôi quyết định đến bện//h việ//n xé/t nghiệ//m má//u xem có thành phần thu/ố//c an thần không.
Chỉ nửa ngày sau, kết quả xét nghiệm có rồi.
Bác sĩ nhìn tờ kết quả, nói với tôi:
“Cô còn trẻ thế này, sao lại uống nhiều thu/ố//c ngủ vậy?”
Tôi chế//t lặng tại chỗ.
Nói vậy nghĩa là – đêm qua không phải mơ!
Tào Khải Minh thật sự bỏ thu/ố//c tôi!
Hóa ra từ lúc tôi sinh con, anh ta lạnh nhạt với tôi cũng là có mục đích – muốn tôi trầ//m cả//m sau sinh rồi tự kế//t liễ//u!
Nghĩ đến đây, đầu tôi như muốn nổ tung.
Bình tĩnh lại, tôi vẫn quyết định về nhà.
Dù sao con tôi vẫn ở đó.
Tào Khải Minh muốn hại tôi, nhưng cũng chỉ dám trông chờ tôi t//ự t//ử, chắc anh ta không dám ra tay công khai.
Vậy tôi về nhà chắc vẫn an toàn.
Nhưng tôi vẫn không hiểu nổi, tại sao Tào Khải Minh lại muốn hại tôi?
Người anh ta gọi điện hôm qua là ai?
Nghe giọng điệu, như là người quen của tôi?
Mang đầy nghi vấn, tôi quay về nhà.
Nghĩ nát óc cũng không ra đầu mối.
Đang bồn chồn thì Tào Khải Minh về.
2
Vừa đổi giày anh ta vừa giơ túi lên:
“Vợ ơi, anh mua tôm tươi rồi. Tối nay làm món tôm kho dầu em thích nhé?”
Tào Khải Minh trông vẫn bình thường, không thấy dấu hiệu lạ.
Nếu không đi bện/h việ/n xé/t nghiệ//m, tôi chắc nghĩ tối qua chỉ là á/c mộng.