5
Dẫu việc "nhặt được con" này nghe rất vô lý, nhưng tôi vẫn đưa thằng bé về nhà.
Dự định là cứ làm cái xét nghiệm ADN rồi mới tính tiếp được.
Buổi tối, Giang Tư Thần nằm trên giường.
Thằng bé trùm chăn kín mít, chỉ chừa lại đôi mắt tròn xoe, cất tiếng hỏi tôi: "Mẹ ơi, sao bố vẫn chưa về nhà ạ?"
"Bố cháu... đi công tác rồi."
"Mẹ cho con mượn điện thoại đi, con muốn gọi video cho bố."
"Không được!"
"Tại sao ạ?"
"Bố... bố cháu đánh rơi điện thoại vào bồn cầu rồi!"
Nói xong, Giang Tư Thần liền im lặng.
Hồi lâu sau thằng bé mới mở miệng: "Mẹ ơi, mẹ coi con là đứa trẻ lên ba để lừa đấy à?"
"Mẹ..."
"Thật ra con biết mà, mẹ với bố đang cãi nhau đúng không?"
Tim tôi thắt lại.
Giang Tư Thần bĩu môi: "Bố bảo là hai người từng chia tay một lần vào năm năm trước, giờ chắc chính là lúc đó rồi.
Mẹ ơi, sao mẹ lại chia tay bố thế ạ? Dù sao cuối cùng hai người cũng sẽ kết hôn thôi mà, mau làm hòa đi có được không?"
Tôi mấp máy môi, chẳng biết phải giải thích với một đứa trẻ thế nào.
Chỉ đành đưa tay xoa đầu thằng bé, khẽ đáp một câu: "Để sau rồi tính nhé."
Cũng may là dù thông minh đến đâu thì Giang Tư Thần vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Chơi với thằng bé một lúc, nó đã sớm quên chuyện đó.
Dỗ cho nó ngủ xong, tôi mới thực sự trút được gánh nặng.
Thế nhưng, một vấn đề mới lại nảy sinh.
Mai là cuối tuần nên tôi còn xoay xở được.
Nhưng đến thứ Hai đi làm thì Giang Tư Thần phải làm sao đây?
Chẳng lẽ lại phải vác mặt đến nói thật với bố mẹ mình là tự nhiên lòi đâu ra một đứa cháu ngoại?
Đang mải suy nghĩ, dưới .gầm giường bỗng có thứ gì đó lóe sáng.
Tôi tò mò nhặt lên thì thấy đó là một chiếc đồng hồ định vị trẻ em.
Chắc là nó vô tình rơi ra từ ba lô nhỏ của Giang Tư Thần.
Đang định cất đi giúp thằng bé, ngón tay tôi vô tình chạm vào một giao diện trò chuyện.
[Nhiệm vụ hôm nay thất bại rồi ạ, cháu vẫn chưa hỏi được lý do chia tay hộ cậu.]
[Mợ thơm lắm, lại còn dịu dàng nữa, Thần Thần cũng thích mợ lắm ạ.]
[Cậu ơi, rốt cuộc bao giờ cậu mới bắt đầu tán lại mợ thế ạ?]
[Trường mẫu giáo của cháu sắp khai giảng rồi, cháu thực sự không có thời gian diễn cùng cậu nữa đâu...]
Hai dòng cuối cùng là tin nhắn trả lời của đối phương:
[Cháu cứ nói tốt về cậu nhiều vào thì cậu mới nhanh tán đổ mợ được chứ.]
[Ngoan ngoãn nghe lời, đừng có gây thêm rắc rối cho mợ của cháu đấy.]
Tôi nhấn vào ảnh đại diện của "Cậu".
Cái ảnh đó... giống hệt ảnh của Giang Việt!
6
Tôi kiểm tra cẩn thận lại thông tin trên đó.
Cuối cùng xác nhận, đó chính là Giang Việt.
Thực tế đã chứng minh, khi người ta quá cạn lời thì chỉ còn biết bật cười.
Tôi nằm mơ cũng không ngờ Giang Việt lại rảnh rỗi và nhạt nhẽo đến mức này!
Ban đầu, tôi định gọi điện mắng cho anh một trận tơi bời rồi đóng gói cả Giang Tư Thần trả về cho anh ta.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, làm thế thì hời cho anh ta quá.
Suy nghĩ một lát, tôi đặt chiếc đồng hồ định vị của Giang Tư Thần về chỗ cũ, rồi gửi cho con bạn thân Khúc Tiêu một tin nhắn:
"Mày còn nhớ Giang Việt không?"
"Nhớ chứ, tên người yêu cũ tra nam của mày mà, tự nhiên nhắc đến làm gì?"
Tôi liền kể cho nó nghe chuyện Giang Việt vừa nhậm chức Tổng giám đốc chỗ tôi, còn cả vụ của Giang Tư Thần nữa.
Đầu dây bên kia lập tức nổ tung:
"Giang Việt bị chập mạch à? Lại còn bày trò trẻ con xuyên không, chắc đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi ảo tưởng mình là tổng tài bá đạo đấy hả!"
"Khoan đã, có khi nào anh ta vẫn chưa quên được mày, nhưng lại không biết tán lại thế nào nên mới cố tình dùng 'khổ nhục kế' này không!"
Dù nghe có vẻ vô lý, nhưng tôi thấy khả năng này cực kỳ cao.
Tôi hừ hừ: "Ai mà biết anh ta định làm cái trò gì."
"Thế giờ mày tính sao, đừng bảo là định mủi lòng mà quay lại với lão đấy nhé?"
Tôi cau mày: "Tao chưa hề có ý định đó."
"Thế thì tốt." Khúc Tiêu dường như nghĩ ra điều gì, cười hì hì: "Tao có kế này..."
Cách của Khúc Tiêu chính là nhờ cậu em họ của nó đóng giả làm bạn trai tôi.
"Em họ tao, Thích Vân, sinh viên khoa Diễn xuất hẳn hoi đấy. Đẹp trai lồng lộn, dáng người cực phẩm, lại còn có kinh nghiệm đóng cả mớ phim ngắn cẩu huyết rồi nên trình làm 'trà xanh' giả nai là cao thủ luôn. Mai tao bảo nó qua tìm mày."
"Đến lúc đó mày cứ vờ như không biết gì, dẫn theo thằng bé kia đi chơi. Thằng bé chắc chắn sẽ báo tin cho Giang Việt. Đợi anh ta xuất hiện, chúng ta dùng sức trẻ và cơ thể săn chắc này đè bẹp cái mặt già nua của lão, cho lão biết thế nào là khoảng cách tuổi tác."
Ngày hôm sau, tôi và Thích Vân hẹn nhau ở vườn bách thú.
Nghe bảo được đi vườn thú, Giang Tư Thần phấn khích ra mặt:
"Thật ạ! Có sư tử, hổ với cả gấu trúc lớn đúng không mẹ? Thần Thần muốn đi, Thần Thần chưa từng được đi!"
Tôi thấy hơi lạ.
Nhớ mang máng Giang Việt từng nhắc anh trai anh ta làm thuyền phó. Dù không thường xuyên ở nhà nhưng chẳng lẽ đến mức đứa nhỏ bốn tuổi rồi mà chưa từng được đi vườn thú sao?
Nhìn vẻ mặt vui sướng của Giang Tư Thần thì đúng là không giống đang diễn tí nào.
Lúc đang ăn cơm, đứa nhỏ lén lút chạy vào nhà vệ sinh.
Rất nhanh sau đó, từ bên trong vọng ra tiếng hét đầy phấn khích của nó:
"Cậu ơi, cậu ơi! Cháu sắp được đi vườn thú rồi, là vườn thú thật đấy nhé!"
Với cái âm lượng này, tôi có đủ lý do để tin rằng đứa nhỏ này vốn dĩ chẳng có ý định giấu giếm tôi gì cả!
Lúc tôi dẫn Giang Tư Thần đến cổng vườn thú thì Thích Vân đã đợi sẵn ở đó.
Chàng trai cao ráo, điển trai, vẫy tay chào tôi từ xa.
Giang Tư Thần ngơ ngác: "Mẹ ơi, chú này là ai thế ạ?"
"Là... bạn trai của mẹ."
"Cái gì cơ?!"
Tôi đành nhắm mắt nói bừa: "Tối qua con chẳng hỏi tại sao mẹ lại chia tay bố còn gì, lý do là vì mẹ có người yêu mới rồi."
Giang Tư Thần còn chưa kịp phản ứng thì bỗng có một giọng nói còn chói tai hơn vang lên ngay bên cạnh:
"Cô nói cái gì cơ?!"
Tôi quay đầu lại, Giang Việt đã đứng đó từ bao giờ.
Anh mặc chiếc sơ mi xám phối với quần tây đen đơn giản, rõ ràng là nhận được mật báo nên "không mời mà đến".
Giang Tư Thần như vớ được cứu tinh, lập tức lao tới.
"Cậu... Bố ơi, cuối cùng bố cũng xuất hiện rồi!"
7
Lúc Giang Tư Thần lao đến, Giang Việt vô thức dang tay đỡ lấy đứa nhỏ.
Bế nó vào lòng rồi anh mới sực nhớ ra điều gì, vội đặt thằng bé xuống đất.