12
Từ Tri Châu bên cạnh đã sớm chịu hết nổi, kéo tay áo tôi liên tục: “Chị ơi! Chị ơi! Mua! Mua đi! Em chịu không nổi nữa rồi!”
Tôi đi tới nói với chủ quầy: “Chú ơi, ba cây xúc xích, nhiều ớt với thì là nhé.”
“Có ngay!” – Chủ quầy nhanh tay gắp ra ba cây vàng ươm nóng hổi.
Tôi đưa cho hai đứa đang thèm thuồng.
Tần Thước cẩn thận nhận lấy, bắt chước Từ Tri Châu cắn một miếng.
Mắt cậu ta lập tức sáng rực, ăn lấy ăn để, má phồng to, dù nóng muốn khóc vẫn không nỡ nhả ra.
Cậu ta vừa ăn vừa nói không rõ lời: “Ngon quá! Đây là loại xúc xích ngon nhất em từng ăn!”
“Lần sau em phải kéo anh em tới ăn! Chắc chắn anh ấy chưa từng ăn xúc xích nào thơm thế này!”
13
Từ Tri Châu nghe thế bèn chọt cùi chỏ cậu ta: “Nè, không phải cậu bảo anh cậu là thái tử gia thủ đô à?”
“Nhà giàu thế thì đi chợ phiên chắc phải ăn xúc xích bột năng mỏi miệng chứ gì? Đâu như chị tôi, mỗi lần cho tôi đi chợ là giới hạn tiêu 20.”
Tần Thước cúi mắt nhìn cái xiên tre trơ trọi trên tay, giọng nhỏ đi, mang theo chút hụt hẫng không dễ phát hiện: “Anh tôi… chưa từng dẫn tôi đi chợ bao giờ.”
“Ba mẹ tôi… mất trong tai nạn xe lúc tôi còn rất nhỏ. Trong nhà chỉ còn tôi với anh.”
“Anh ấy rất bận, vừa phải lo việc lớn trong nhà, vừa phải chăm tôi.”
“tôi thì… chẳng ra gì, toàn làm anh ấy thất vọng…”
Giọng cậu ta rất bình tĩnh, nhưng ngay cả Từ Tri Châu cũng sắp khóc đến nơi.
Vẻ mặt như muốn tự vả: “tôi thật đáng chết.”
Tôi cũng không tránh khỏi mềm lòng.
14
Nó mới mười sáu, cha mẹ mất sớm, bị anh trai gửi đến nơi xa lạ này mà không oán nửa câu. Vì một cây xúc xích bột năng mà vui đến mức phát sáng.
Tôi thở dài, giơ tay, có chút cứng ngắc xoa xoa mái tóc nhuộm vàng khét lẹt của cậu ta.
“Thôi được rồi,” Tôi cố để giọng mình không nghe như đang thương hại, “Hôm nay coi như em gặp may, trúng ngay lúc chị đang vui.”
Tôi chỉ vào khu ẩm thực đông nghịt người trước mặt: “Thấy không? Hôm nay khu này – muốn ăn gì cứ ăn.”
“Chị bao.”
Tần Thước ngẩng đầu nhìn tôi, mắt trợn tròn như cái đĩa.
Từ Tri Châu thì nổ tung: “Chị! Còn em? Em thì sao? Em cũng muốn ăn tẹt ga!”
Tôi liếc nó một cái: “Mày? Như cũ, giới hạn hai mươi.”
“A ——”
Từ Tri Châu hét lên thống khổ: “Ủy ban tâm lý ơi cứu mạng! Em không ổn! Gia đình em trọng nam khinh… nam!!”
15
Tần Thước hùng hổ kéo tôi lao vào biển người ở khu ẩm thực.
Sau đó chuyên nhắm món rẻ mà ăn:Khoai tây chiên 5 tệ một phần, mì cay 2 tệ một cốc, sushi 1 tệ một miếng…
Đi ngang qua một quầy bán kẹo hồ lô bọc sữa, cậu ta nhìn chằm chằm cái giá mười tám tệ một xiên rất lâu.
Tôi định mua cho, nhưng cậu ta kéo tôi đi luôn.
“Cái đó nhìn đã thấy ngọt đến ê răng, chắc chắn không ngon!”
Tôi thấy rõ lời nói dối đó, nhưng không vạch trần.
Chỉ lặng lẽ đưa cho cậu ta một xiên kẹo khi cậu ta đang húp bún ốc cay.
“Nè, ăn cay xong thì ăn ngọt một chút. Vòng tuần hoàn ngọt – cay không bao giờ dừng.”
Cậu ta nhìn xiên kẹo rất lâu, rồi mới cẩn thận nhận lấy.
Cười toe toét, khoe răng, vui như đứa ngốc.
16
Cuối cùng, bọn tôi ngồi trên mấy cái ghế nhựa thấp ở góc chợ, mỗi người cầm một cốc nước pha từ bột trà sữa.
Mùi hương liệu rẻ tiền trộn lẫn khói bụi của phố chợ.
Tần Thước húp một ngụm, bất chợt ngẩng đầu nhìn tôi, mắt sáng rực:
“Hôm nay… là ngày em vui nhất trong đời.”
“Chưa từng có ai dẫn em đi ăn nhiều thứ ngon như vậy… cũng chưa ai… chưa ai để em tự do thoải mái thế này…”
Cậu ta cúi đầu, gẩy gẩy viền cốc trà:
“Anh em suốt ngày mắng em học kém, không nghe lời… nói em làm gì cũng không nên hồn…”
Ngừng một chút, cậu ta bất ngờ ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy khẩn thiết:
“Chị ơi, em có thể… làm em trai chị được không?”
“Em không ăn nhiều đâu, cho năm sáu bảy tám bát cơm là đủ.”
“Em khỏe lắm, có thể gánh nước tưới rau, vác bao lúa, còn có thể đấm chân cho chị nữa!”
17
Bên cạnh, Từ Tri Châu lập tức nhảy dựng lên:
“Không được! Cậu là cái thá gì? Chị tôi chỉ có mình tôi là em trai!”
Tần Thước trừng mắt lại:
“tôi cao hơn cậu! Khỏe hơn cậu! tôi làm được việc!”
Từ Tri Châu nghênh cổ:
“tôi vào nghề sớm! tôi hầu chị tôi mười năm rồi!”
Hai đứa suýt nữa thì choảng nhau, tôi uống một ngụm trà sữa:
“Im hết! Cãi nhau làm trà sữa của tôi lắc hết bọt!”
Cả hai lập tức im bặt.
Tôi giơ tay, lại xoa đầu tóc vàng của Tần Thước, vẫn xù và cứng như cũ.
“Từ giờ, cậu là thằng hầu thứ hai của tôi.”
Tần Thước lập tức đứng hình, rồi ánh mắt dần sáng lên.
Cuối cùng gật đầu mạnh, giọng rõ to:
“Dạ! Chị!”
18
Phải có cạnh tranh mới có động lực.
Sau ngày hôm đó, hai đứa bắt đầu thi nhau nịnh nọt tôi.
Việc nhà chưa sáng đã dậy tranh nhau làm.