1.
Lý Nghiệp trông vô cùng khó chịu, mồ hôi trên trán rịn ra như hạt đậu.
Ta nhất thời mềm lòng, khẽ hỏi: “Giúp kiểu gì ạ?”
“Ngoan.”
Lý Nghiệp cong môi cười, bế thốc ta đặt lên long sàng.
Nhưng long sàng đâu phải chỗ để người thường tùy tiện nằm!
Ta nhớ rõ, từng có một cung nữ dám trèo lên đó, Lý Nghiệp nổi trận lôi đình, hạ lệnh đánh chết nàng ta.
Mà ta thì sợ chết nhất.
Vì vậy ta ra sức giãy giụa, muốn thoát khỏi hắn, nhưng sức lực của Lý Nghiệp mạnh đến đáng sợ, đến mức ta đau đến nghẹn thở, chỉ biết không ngừng cầu xin:
“Hoàng huynh tha mạng, hoàng huynh tha mạng!”
Lý Nghiệp cúi xuống, ghé sát tai ta, giọng trầm thấp:
“Rõ ràng… là muội muốn lấy mạng của ta.”
Sau khi thuốc tan, Lý Nghiệp lại trở về dáng vẻ lạnh lùng, uy nghiêm như trước. Hắn nhìn ta co ro ở cuối giường, run rẩy như chim nhỏ, rồi hỏi:
“Sao muội lại ở điện Toản Đức?”
Ta khàn giọng đáp: “Muội đến tìm Nguyên Tiêu.”
Nguyên Tiêu là một con mèo.
Cũng là thứ duy nhất mẫu phi để lại cho ta. Nếu không phải đêm Giao thừa nó chạy vào điện Toản Đức, thì có cho ta một trăm lá gan ta cũng chẳng dám xông vào.
“Uống thuốc đi.”
Lý Nghiệp không hỏi thêm nữa, đưa cho ta chén thuốc mà đại giám vừa mang đến.
Nước thuốc trong chén sứ trắng đen kịt, mùi đắng hăng hắc khiến ta nhăn mặt. Ta sợ đắng nhất, liền rụt rè hỏi hắn:
“Không uống… có được không ạ?”
Hắn mặt không biểu cảm: “Muội định mang thai con của hoàng huynh sao?”
“Không muốn!”
Ta lập tức lắc đầu như trống bỏi.
Mẫu phi từng dặn, người có thể sinh hoàng tự cho Hoàng đế ngoài Hoàng hậu chỉ có phi tần.
Nhưng muốn trở thành phi tần của Lý Nghiệp, phải được Thái hậu gật đầu.
Mà Thái hậu lại là người ghét ta nhất.
Chỉ bởi ta không phải huyết mạch của triều đại này, mà chỉ là đứa trẻ mồ côi còn sót lại từ triều đại trước.
2.
Phụ hoàng của ta là một bạo quân mê muội nữ sắc, chìm đắm trong việc luyện đan cầu trường sinh, khiến dân chúng khắp nơi lầm than.
Đối với ta và mẫu phi, ông ta luôn hà khắc, xa cách đến lạnh lùng.
Bởi vậy, khi ông bị nghĩa quân lật đổ và xử tử, khắp thiên hạ không một ai rơi lệ.
Vị sủng phi từng được ông ôm ấp trong lòng, để tự cứu mạng mình, đã chính tay cầm kiếm đâm chết ông.
Các huynh tỷ của ta lần lượt bị bắt giam, thẩm tội.
Kẻ bị lưu đày nơi biên cương, kẻ bị tước thân phận thành dân thường, thậm chí có người thà chết cũng không chịu cúi đầu, chọn tuẫn quốc.
“Mẫu phi, con không muốn chết.”
Ta tận mắt nhìn thấy ca ca liều mình lao vào mũi kiếm của nghĩa quân, máu đỏ tuôn ra không ngừng, thân thể run rẩy rồi gục xuống, ta sợ đến mức ôm chặt lấy mẫu phi.
Mẫu phi chỉ khẽ nói: “Kỳ Kỳ, đừng sợ. Chúng ta sẽ không chết, ít nhất… là không phải lúc này.”
Ta không hiểu.
Mãi cho đến khi tân đế tiến vào cung, vừa đi vừa tháo bỏ chiến giáp, lau sạch vết máu và bụi đất trên người, rồi mạnh mẽ ôm chặt mẫu phi vào lòng:
“A Dao, ta đến rồi.”
Mẫu phi khẽ đẩy ông ra, nhưng khi ánh mắt dừng lại nơi ta, cuối cùng bàn tay bà lại chậm rãi ôm lấy ông.
Hóa ra, họ từng là thanh mai trúc mã, tình ý đã bén rễ từ lâu.
Năm đó, phụ hoàng tham luyến dung mạo của bà, ép bà nhập cung, tàn nhẫn chia cắt một đôi uyên ương.
Từ phi tần của triều trước, bà trở thành quý phi của triều nay.
Còn ta, vẫn là công chúa.
Chỉ là—thê tử chính thất của tân đế, Hoàng hậu, bởi vậy mà căm hận mẹ con ta tận xương tủy.
Bà ta không ít lần tìm cớ gây khó dễ, hôm nay bắt mẫu phi chép sách, ngày mai phạt quỳ để cầu phúc.
Hoặc khi tân đế vắng mặt, lệnh cho mẫu phi nhảy xuống hồ sen tìm phượng thoa giữa mùa đông giá buốt.
Cũng từ lần ấy, bệnh hàn ở đầu gối của mẫu phi hình thành.
Ta từng hỏi bà: “Sao người không nói cho Thánh thượng biết?”
“Tội danh khiến đế – hậu bất hòa, chúng ta nào gánh nổi.”
Mẫu phi chỉ mỉm cười, xoa đầu ta:
“Huống hồ, ân sủng rồi cũng có lúc tàn. Gây thù quá nhiều, một ngày nào đó sẽ phải trả. Mẫu phi còn sống, còn có thể bảo vệ con. Nếu một mai không còn nữa…”
Lời chưa dứt, bà lấy khăn tay che miệng khẽ ho, lúc bỏ ra, mảnh khăn đã thấm đẫm màu đỏ tươi.
Bà nhìn ta, gương mặt tràn đầy bi thương, khẽ dặn:“Kỳ Kỳ, phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng bao giờ hỗn xược với Hoàng hậu.”
Câu dặn dò ấy, đến tận hơi thở cuối cùng bà vẫn không ngừng nhắc lại.
Giờ đây, Hoàng hậu năm xưa đã trở thành Thái hậu.
Hơn thế nữa còn là người buông rèm nhiếp chính, nắm giữ mọi quyền lực trong tay. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi, toàn thân ta đã run lẩy bẩy vì sợ hãi.
Lý Nghiệp dường như cảm nhận được, liền hạ giọng dịu dàng trấn an:“Đừng sợ, chuyện tối nay sẽ không ai dám truyền ra ngoài.”
“… Vâng.”
“Dù sao, hoàng huynh cũng có lỗi với muội. Sau này, A huynh nhất định sẽ tìm cho muội một mối hôn sự tốt, để muội sống một đời an ổn bình yên.”
Bốn chữ “an ổn bình yên” khiến tim ta khẽ reo lên, ta vui mừng đến mức quên cả chuyện trên người chưa khoác y phục, đã định quỳ xuống tạ ơn.
Đúng lúc ấy, chăn gấm trượt khỏi vai, thì thái y đẩy cửa bước vào.
Lý Nghiệp lập tức ấn ta trở lại trong chăn, khuôn mặt thoáng hiện tia lạnh lùng, quát lớn:
“Ai cho phép ngươi tự tiện xông vào khi chưa có lệnh triệu!”
Thái y sợ đến run rẩy, vội vàng quỳ xuống dập đầu:
“Vi thần vì quá gấp gáp mà quên mất lễ nghi, Hoàng thượng xin tha tội!”
“Nói đi, chuyện gì?”