6
“Đây là những thứ ngươi phải học trong thời gian tới.”
Đêm đó Tiêu Sách để nữ sử bưng vào một chồng sách cao đến ngực trẻ con, ta ngây ra.
Ta vốn không thích đọc sách.
Thực ra cũng chẳng phải không thích, mà hễ nhìn thấy sách liền bực bội khó chịu.
Bởi ta thật sự dốt nát việc học, thi văn luôn đứng cuối bảng, lại còn là đứa duy nhất trong tư thục nhiều tháng liền không nộp nổi học phí.
Vì thế ngay cả khi phu tử không chịu dạy ta nữa, ta cũng chẳng trách.
Cũng bởi vậy, từ sau khi rời tư thục, ta chưa từng động đến sách.
“Ba tháng sau, bản tọa sẽ đưa ngươi đi dự tuyển ở Đông Cung. Nếu không trúng tuyển thì…”
Chưa kịp để hắn nói xong, ta đã vòng qua chồng sách, bước thẳng đến trước mặt, đối diện ánh mắt hắn.
Khác với bút đàm ngoài phố vẫn kể về kiếm mày mắt sao, đôi mắt Tiêu Sách sinh ra lại cực mê hoặc, đuôi mắt khẽ nhếch, giống như yêu tinh trong thoại bản, giỏi nhất là nhiễu loạn lòng người.
“Ngươi…”
Có lẽ quá lâu không ai dám phóng túng như vậy trước mặt hắn, nên giọng hắn vốn vẫn trầm ổn, nay lại hơi cao hơn một chút.
Vốn ta chỉ muốn cầu xin, nhưng bất chợt nảy tà niệm, đưa tay khẽ vuốt áo hắn, ngón út như vô tình lướt qua cần cổ.
Rồi, ta dùng chút sức.
Đẩy hắn ngã xuống sau.
“Nếu muốn học thì cần tĩnh tâm. Đốc Công mà ở đây, tiểu nữ tựa cửa khẽ cười, e rằng sẽ loạn cả tâm.”
“Ọe.”
Đó là ta, vốn định làm hắn chán ghét, ai ngờ lại ghê chính bản thân.
“Hức.”
Đó là Thúy Nhi ngoài cửa, bị màn diễn bùng nổ của ta dọa đến nấc cụt.
“Rầm.”
Đó là tiếng Tiêu Sách tức giận đóng sập cửa.
Khoan đã, đóng cửa?
Tim ta đập thình thịch, ngẩng đầu liền thấy khuôn mặt hắn đã gần trong gang tấc.
Hồng đăng trên bàn trang điểm chập chờn, soi nốt ruồi giữa chân mày hắn thêm phần mị hoặc yêu dã.
Tiếng chim hót ngoài sân đều bị ngăn cách, tĩnh lặng như cơn bão chưa kịp ập đến.
Không lâu sau, ta nghe hắn cười khẽ, rồi bỗng siết ngang eo ta, mạnh mẽ như gió bão, trong khoảnh khắc y phục trượt xuống bờ vai liền cắn một dấu răng nơi đó.
“Ngươi buông ta ra, Tiêu Sách. Chẳng phải còn muốn ta tiến Đông Cung sao?”
Ta lùi liên tiếp mấy bước, nửa người dán chặt bàn trang điểm.
Chồng sách vốn chất ngay ngắn nay vương vãi khắp nơi, giọng Tiêu Sách khàn thấp, dán sát bên cổ ta, nóng bỏng tựa lửa.
Gió đêm thổi qua, quẩn quanh dục vọng khó dập. Ta nghe hắn nói.
“Nhược Nhược đã học hư rồi. Cho nên ta muốn nghe, lòng Nhược Nhược loạn thế nào?”
7
Đang nói thì bỗng có trận gió từ ngoài mành trúc thổi vào, ánh sáng vốn thưa thớt trong phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Lực siết nơi eo chặt hơn, hắn ôm ta đặt ngồi lên bàn trang điểm.
“Bản tọa vốn định thả ngươi đi, thế nhưng ngươi lại cứ tìm đến, thì cũng đừng trách ta.”
Hơi thở nóng bỏng phả bên mái tóc, Tiêu Sách như để chứng thực điều gì, liền ngậm lấy vành tai ta.
Trên người hắn vương mùi trầm hương khác lạ, cực kỳ nhạt, phảng phất tựa có tựa không.
Ta không hiểu hắn nói gì, chỉ có thể theo nhịp thở dồn dập của hắn mà run rẩy.
Từ bàn trang điểm đến nhuyễn tháp, từng trang sách bay tán loạn, rèm đỏ trong bóng đêm rung động quyến rũ.
Qua ánh trăng, ta thấy ngoài cửa sổ cây lê cổ thụ nở trắng hoa, sương xuân rơi gần hết, tiếng chim khẽ thì thầm.
Một gian đầy xuân sắc.
…
Tỉnh lại thì đã là giờ ngọ, nhuyễn tháp sớm không còn bóng người.
Ngẩng nhìn khắp gian phòng.
Ừm, đúng là cảnh ngổn ngang như dự liệu.
Nhưng toàn thân ta mềm nhũn, chẳng buồn bận tâm nữa.
“Độ hảo cảm nhân vật +199, hiện tại là -700.”
Hệ thống im lặng nhiều ngày, rốt cục cũng lên tiếng.
“Trừng phạt sau khi công lược thất bại là phải luôn bị giam ở đây. Cho dù sau này có kéo công lược trở lại, cũng vô ích.”
Giọng điệu nó đầy tiếc nuối, có lẽ tiếc cho số công lược bất ngờ tăng vọt sau đó.
Ta xoa thắt lưng đau nhức nhặt lại sách vở, bỗng nhớ đến câu nói đêm qua của Tiêu Sách: “Vốn muốn thả ngươi đi.”
Thực ra đêm qua hắn ngủ chẳng yên, nửa đêm càng rõ rệt. Tựa như con thú nhỏ bất an, chỉ cần ta hơi rời xa liền giật mình tỉnh giấc.
Có lẽ hệ thống chưa từng thấy ta nghiêm túc như vậy, nên dẫu ngoài sân chim hót ầm ĩ cũng không lên tiếng quấy nhiễu.
Mãi đến lúc ta khẽ mở miệng.
“Vậy ta có thể đổi đối tượng công lược không?”
Hệ thống chưa từng gặp tình cảnh như thế, bị ta hỏi cho sửng sốt: “Ngươi muốn đổi thành ai?”
“Đông Cung Thái tử.”
Ta cười đầy hứng thú, nhưng trong tầm mắt lại bất ngờ xuất hiện đôi giày gấm nguyệt bạch.
Tiếp đó, ánh mắt Tiêu Sách nửa cười nửa không.
“Ngươi đã muốn vào Đông Cung đến vậy sao?”
8
Ta vốn cho rằng hắn sẽ truy hỏi vì sao ta bỗng nhắc tới Thái tử Đông Cung.
Nhưng không ngờ sau đó, Thúy Nhi lén lút nói với ta.
Đông Cung chẳng hề có Thái tử.
“Cô nương quên rồi sao, nay Tiểu Đế mới chưa đầy hai mươi, trong hậu cung còn chưa có phi tử, lấy đâu ra Thái tử?”