5.
Lá thư hẹn gặp được gửi đi, ước định tối nay sẽ gặp ở rừng đào.
Ta khoác trên mình bộ y phục sa mỏng màu phấn hồng, dưới ánh trăng làn da tựa ngọc mịn màng, tựa như chỉ khẽ chạm cũng có thể tan ra.
"Không biết tiểu sư đệ tối nay có đến không. Hy vọng đừng đụng phải cái tên đại sư huynh đáng sợ ấy."
"Yên tâm đi, tiểu sư đệ nhất định sẽ giữ lời hẹn. Không giống cái đồ súc sinh Ôn Diễn Chi kia."
Ta nghiến răng nghiến lợi thốt ra tên của Ôn Diễn Chi, bàn tay không khỏi đỡ lấy phần eo đang ê ẩm.
Không thể ngờ được, kẻ bình thường cấm dục kiêu ngạo như Ôn Diễn Chi, đến ban đêm lại như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Tối qua, ta khóc lóc cầu xin hắn dừng lại, nhưng bàn tay lạnh lẽo của hắn lại thô bạo kéo ta trở về.
Mối nhục của ngày hôm qua, đợi đến khi ta hoàn thành nhiệm vụ chinh phục và giành được vạn năm tu vi, nhất định sẽ trả lại hắn gấp mười lần!
Ta hạ quyết tâm, nghiến răng thề thốt, xoay người nhìn lại phía sau.
Chỉ thấy cả một đám người đứng chen chúc nhau, từ vị phó chưởng môn vừa cởi áo định ngủ, cho đến lũ mèo chó do tiểu sư đệ nuôi.
Dẫn đầu không ai khác chính là Ôn Diễn Chi, nụ cười trên môi hắn tựa như có mà lại như không.
Tiểu sư đệ bị trói như bánh chưng, miệng bị nhét một miếng vải bẩn, chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ bất lực.
Tim ta hẫng một nhịp, cảm giác chẳng lành trào lên trong lòng.
"H-ha... haha, hôm nay trăng sáng quá, không ngờ mọi người lại rủ nhau tổ chức ngắm trăng tập thể ở đây nhỉ, hahaha..."
Ta vừa cười khan vừa lùi dần về sau, tính rời khỏi kết giới của rừng đào.
Đột nhiên, một luồng kiếm khí lao vút qua bên tai, tạo ra một hố sâu ngay sau lưng ta.
Ôn Diễn Chi mặt không chút biểu cảm, đưa lá thư đến trước mặt ta, ngón tay thon dài kẹp chặt từng trang giấy.
Ta run rẩy mở lá thư ra xem, hai mắt trợn trừng, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Đó chính là bức thư ta đã gửi cho tiểu sư đệ!
Ta rõ ràng đã dặn hắn phải cất giữ cẩn thận, không được để ai nhìn thấy!
"Hệ thống! Hệ thống! Giờ làm sao đây? Có vật phẩm nào có thể đổi không?"
Hệ thống như bị treo máy, hoàn toàn không phản hồi.
Không còn cách nào khác, ta đành cứng rắn đối mặt, cố gắng trấn an Ôn Diễn Chi:
"Đại sư huynh, ta... ta có thể giải thích!"
Thanh bản mệnh kiếm của Ôn Diễn Chi đang đặt ngay cổ họng của tiểu sư đệ. Các trưởng lão xung quanh muốn tiến lên ngăn cản, nhưng đều bị khí thế lạnh lẽo áp đảo của Ôn Diễn Chi làm chùn bước.
Hắn quá mạnh, không ai biết được cảnh giới của hắn đã cao đến đâu.
Ta nuốt nước bọt, lòng dâng lên chút sợ hãi.
Dải lụa trắng tựa như có ý thức, quấn lấy eo ta, siết chặt, tôn lên những đường cong mềm mại.
Ôn Diễn Chi từng bước tiến lại gần, cho đến khi lưng ta áp sát vào thân cây đào phía sau.
Không còn đường thoát.
Cành đào lay động, những cánh hoa nhẹ rơi xuống, tạo thành một cơn mưa dịu dàng.
Hơi thở nóng bỏng phả lên cổ ta, giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai:
"Mộc Mộc, ngươi nói xem, bức tình thư này, rốt cuộc là viết cho ai?"
6.
Tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng chết chóc như nơi chôn cất người đã khuất.
Phó chưởng môn, vốn đang cười đến lộ cả hàm răng vì hả hê trước màn kịch, bất ngờ bị ai đó xô ra, lộ mặt trước tất cả mọi người.
Ôn Diễn Chi nhíu mày, bản mệnh kiếm lập tức hiểu ý, xoay mình, hướng thẳng về phía phó chưởng môn.
Mọi người xung quanh đồng loạt hít sâu một hơi, ánh mắt kinh hoàng.
Phó chưởng môn trợn tròn mắt, luống cuống xua tay giải thích, nhưng ngay sau đó lại chuyển sang dáng vẻ "ghét sắt không thành thép", gắt gỏng chỉ vào ta, lớn tiếng quát:
"Nghịch đồ! Ngươi lại dám lừa gạt tình cảm của đại sư huynh ngươi! Sư tôn của ngươi chẳng lẽ chỉ dạy ngươi những thứ tà môn ngoại đạo này thôi sao? Chưởng môn kia có phải đã dựa vào quyền uy của mình mà làm loạn hay không? Sư tôn ngươi chẳng lẽ không có chút sai trái nào à?"
Vừa nghiến răng nghiến lợi mắng, phó chưởng môn vừa điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho ta.
Lúc này, tiểu sư đệ yếu ớt phát ra âm thanh bị nghẹn:
"Ưm ưm... Ưm ưm ưm ưm ưm!"
Dịch nghĩa: "Không! Sư tôn là người tốt, là người tốt!"
Ôn Diễn Chi liếc tiểu sư đệ một cái bằng ánh mắt lạnh như băng.
Ngay sau đó, bản mệnh kiếm liền quay ngoắt, lao thẳng về phía tiểu sư đệ.
Thanh kiếm này chính là thần kiếm cuối cùng trên thế gian, uy lực khủng khiếp, đến cả tu sĩ Đại Thừa kỳ cũng chưa chắc tiếp được toàn vẹn một chiêu.
Khi mũi kiếm cách cổ họng tiểu sư đệ chỉ một phần ngàn sợi tóc, ta nhắm mắt hét to:
"Ta khai! Ta khai hết! Tất cả đều do sư tôn! Là sư tôn ép ta dùng tình thư bày tỏ thay ngài ấy!"
Kiếm dừng lại.
Ôn Diễn Chi liếc nhìn ta, thần sắc lạnh nhạt:
"Bày tỏ thế nào?"
Nhận thấy còn đường sống, ta lập tức niệm thầm một tiếng "Xin lỗi sư tôn", rồi thản nhiên bịa chuyện:
"Sư tôn nói, phải dùng lời lẽ tha thiết mà chính miệng nói với huynh."
"Vậy tại sao trong thư không ký tên?"
"Sư tôn lo lắng trái tim mong manh dễ vỡ của huynh sẽ không chịu nổi, nên bảo ta thăm dò phản ứng trước."
Càng nói càng hăng, ta hùng hồn, khí thế dâng cao, không chỉ dựng chuyện, mà còn đem hết nỗi ấm ức ngày thường đối với sư tôn trút ra sạch sẽ:
"Là ngài ấy! Chính ngài ấy giấu giếm tâm tư dơ bẩn, không dám nói, lại còn uy hiếp, dụ dỗ ta. Là ngài ấy! Ngày ngày bắt ta làm những việc không ra gì. Mà ta, chỉ là một nữ tử yếu ớt, sức chẳng bằng ai, tu vi thì thấp nhất môn phái, ta sao dám chống lại!"
"Còn về tiểu sư đệ?"
Ta vung tay thề thốt, nước mắt ngắn dài:
"Trời đất chứng giám! Ta sống là người của đại sư huynh, chết là ma của đại sư huynh, đối với huynh, ta tuyệt không có nửa phần hai lòng!"
Lời vừa dứt, một tia thiên lôi từ trên trời giáng thẳng xuống.
Ta: "...!"
7.
Một vị sư muội khác trong tông môn, cũng ở kỳ Trúc Cơ, bất ngờ bước ra, ngập ngừng nói:
"Xin lỗi, ta vừa vào kỳ lôi kiếp."
Phó chưởng môn nghe vậy liền vỗ mạnh lên đùi, nhảy dựng lên, hô hào tập hợp các sư huynh đệ, nhanh chóng khiêng sư muội rời đi.
"Đây là đại sự! Mau mau, Diễn Chi, sư tôn của ngươi đang bế quan, chuyện này ngươi phải một mình gánh vác, nhất định phải bảo vệ sư muội độ kiếp thành công!"
Chuyện này kết thúc bằng việc Ôn Diễn Chi bị phó chưởng môn dụ đi.