1.
Ngày nhận được tin được ban hôn, ta liền xách đao vào từ đường, chủ động xin chịu gia pháp.Đuổi cho phụ thân ta chạy trối chết, vừa chạy vừa hét:“Giang Chiêu! Ngươi ra ngoài hỏi thử coi, có đứa con nào lại đánh cha ruột không hả!”
Ta đuổi theo sau, cũng không vừa:“Thì sao? Cũng chưa từng thấy ai tháng nào cũng viết thư hỏi hoàng đế chết chưa đâu!”
Chuyện hôn sự lần này, tất cả đều là do phụ thân ta mà ra.Ông là Võ Uy hầu, quyền khuynh thiên hạ, công cao lấn chủ, mà sở thích lớn nhất đời ông… lại chính là tự rước họa vào thân.Ví như việc ông cố chấp gửi tấu chương mỗi tháng, rất thành tâm hỏi hoàng thượng một câu:“Bệ hạ chết chưa?”
Ông kiêu căng ngang ngược, khách khứa có lòng khuyên ông thu liễm đôi chút, chỉ đổi lại tiếng cười lạnh:“Nếu hoàng đế có bản lĩnh, thì giết ta đi.”
Vậy mà hoàng đế cũng thật giỏi nhịn, nhịn suốt bảy tám năm trời.Đến khi ta cập kê, ông bèn đem ta – đích nữ hầu phủ – gả cho kẻ ăn chơi trác táng bậc nhất kinh thành: Tạ Lâm.
Giấc mộng bao dưỡng mấy tiểu quan sau lễ cập kê của ta… thế là tan thành mây khói.
May thay, vị Tạ công tử kia cũng chẳng có hứng thú với chuyện thành thân.Thánh chỉ hạ xuống, một bản đưa đến nhà ta, một bản vào phủ họ Tạ.
Tạ Lâm vừa nhận được, liền đứng giữa phố lớn vỗ ngực tuyên bố:“Bắt ta cưới con gái lớn lên trong quân doanh? Đúng là nằm mơ!”
Sau đó để lại một phong thư, thẳng thừng bỏ trốn.Chỉ tám chữ viết vội:“Ngô nãi lương nhân, ninh tử bất tòng.”(Ta là người tốt, thà chết chứ không theo.)
Ta nhận lệnh truy bắt, hôm đó liền chặn được hắn ở tửu lâu đắt đỏ bậc nhất kinh thành.
Chỉ cách một bức tường, người nhà họ Tạ đã tới trước ta, đang khuyên hắn quay về.Ngay sau đó liền vang lên tiếng chén đĩa vỡ tan.
“Cút hết đi! Bảo ta thành thân là phải ngoan ngoãn cưới ngay à? Ta là chó nhà các người nuôi chắc?”
“Ta tuyệt đối không cưới một nữ nhân mà đến mặt mũi còn chưa từng thấy qua!”
“Lão tử nói rõ ở đây, nếu ta mà có ý định cưới Giang Chiêu… ta tự ngã chó gặm bùn cho coi!”
Xem ra hôn sự này, đúng là chẳng có hi vọng gì.
Ta vốn định đẩy cửa vào, nói rằng ta cũng chẳng muốn cưới.Dù sao nhà họ Tạ cũng là thế gia vọng tộc, chẳng đáng để đắc tội.
Ai ngờ tay ta vừa chạm vào cánh cửa, trong phòng liền vọng ra tiếng kinh hoảng:
“Không xong rồi! Công tử nhảy cửa sổ chạy mất rồi!”
Vì trốn hôn, Tạ Lâm bất chấp tất cả, leo thẳng qua cửa sổ.Ta tận mắt nhìn thấy hắn vừa khập khiễng vừa tháo chạy khỏi tửu lâu, ném một thỏi vàng, đoạt ngựa của người qua đường rồi phóng đi như gió.
Ta đành bất đắc dĩ đuổi theo, gọi với theo sau lưng hắn:
“Ngươi đừng chạy nữa, chúng ta cùng đến gặp bệ hạ thỉnh tấu xin từ hôn!”
Hắn chẳng thèm quay đầu lại, quát rõ to:
“Cút!”
Ta thở dài, chỉ nói một câu:
“Ngươi cứ theo ta về trước đã.”
Khi hắn xông ra khỏi cửa thành, cuối cùng cũng chịu ngoái đầu:
“Có là chó mới theo nàng về… về…”
Ánh mắt hắn dừng lại nơi ta đang đứng, thoáng ngây ra trong chớp mắt.Ta tranh thủ thời cơ, vung trường thương trong tay, một chiêu quét ngang — đánh hắn ngã lăn khỏi lưng ngựa.
Nhưng ta quên mất, kẻ này từ nhỏ sống trong nhung lụa, đến nắng còn ít phơi, huống chi là cưỡi ngựa.
Một thương này quá mạnh, không chỉ đánh hắn rơi xuống, mà còn khiến hắn bay xa cả trượng, tiếp đất một cách không thể nào nhếch nhác hơn — đúng như lời hắn từng nói, chó gặm bùn.
Xong rồi. Phen này biết ăn nói sao với nhà họ Tạ đây?
Phụ thân ta thích tìm đường chết, nhưng ta thì không có sở thích đó.
Ta nhíu mày tiến lại gần, thử thăm dò:“Ngươi… còn sống không?”
Ta vội bước lên xem tình hình, chỉ thấy nam nhân kia mặt mũi lấm lem, đang nằm rạp dưới đất rên hừ hừ.Nhưng chẳng bao lâu sau, như thể chợt nhớ ra điều gì, hắn liền bật dậy, luống cuống phủi bụi, chỉnh lại y phục cùng mũ quan trên đầu.
Ta cất giọng, cũng không định làm khó:“Tạ công tử, nếu ngươi thực sự không muốn thành thân thì—”
Hắn lập tức cắt lời ta, giọng vội vàng:“Ai nói ta không muốn nữa!”
Tạ Lâm vừa cài lại vạt áo, vừa dè dặt liếc sang ta một cái.“Ngươi… ngươi là Giang Chiêu?”
Ta khẽ gật đầu.Chỉ thấy tai hắn dần dần đỏ ửng, như đang gắng gượng ổn định lại tâm thần.
Lúc mở mắt ra lần nữa, cả người hắn như thể đã đổi sang một trạng thái khác — ánh mắt lấp lánh như chó con trông thấy xương, phấn khích đến mức không giấu được.
“Phải, thật ra… ta chính là Tạ Cẩu đây.”
2.
Ta chưa từng thấy người nào trở mặt nhanh như hắn.
Vừa mới một khắc trước còn tuyên bố sống chết cũng không cưới, vậy mà ngay sau đó đã quay sang hỏi ta:“Ba ngày nữa là ngày lành tháng tốt, không biết nàng có chịu thành thân không? Ta tranh thủ chuẩn bị sính lễ thật chu đáo.”
“Nghe nói mẫu thân ta có một bộ trang sức kết từ hồng ngọc và vàng ròng, vẫn luôn để dành cho con dâu tương lai, chiều nay ta sẽ đem sang phủ tặng nàng.”
“Sau khi thành thân thì ở phủ nàng hay phủ ta? Hay là ta đưa nàng dọn ra ngoài, chúng ta có thể sống riêng, hưởng thế giới hai người không ai quấy rầy. Ở kinh thành, Giang Nam... ta đều có biệt viện rồi, còn nữa—”
“Đủ rồi!”
Ta thực sự không chịu nổi nữa, cắt ngang lời hắn.“Tạ công tử, ngài vừa mới còn nói: trừ khi ngã chó gặm bùn thì mới cưới ta cơ mà.”
“Phải, thì ta ngã rồi đấy còn gì!”
Tạ Lâm liếc mắt nhìn dấu vết hắn lăn lộn để lại trên mặt đất, vẻ mặt đầy kiêu hãnh:“Chỉ cần được cưới nàng, có bắt ta thật sự ăn phân ta cũng cam lòng!”
Trời ơi, gặp phải kẻ điên rồi.
Ta bị dọa đến lùi hẳn mấy bước, mà hắn thì cứ khập khiễng kéo lê thân mình tới gần, đôi mắt long lanh phát sáng:“Đừng đi mà, nương tử. Đừng bỏ lại ta một mình.”
Ai là nương tử của hắn chứ!
Ta vội vàng rút bức thư hắn viết khi trốn hôn, giơ ra trước mặt:“Tạ công tử, chính tay ngài viết cái này đó!”
Ai ngờ hắn lại giật phắt lấy, không nói một lời liền vo tròn lại rồi… nhét thẳng vào miệng.
Người nhà họ Tạ đuổi theo tới nơi, vừa thấy cảnh đó liền đứng chết trân như tượng.
Tạ Lâm vừa nhai vừa nghẹn, mặt mũi tím ngắt, vỗ ngực cố gắng nuốt xuống, chỉ thiếu điều bật khóc:“Vì nàng… ta ăn cũng được!”
Ta giơ tay day trán, lạnh giọng quát: