10.
Trước khi rời phủ, hoàng đế ban thưởng cho vợ chồng ta rất nhiều thứ.
Ta lặng lẽ quan sát dáng vẻ phụ thân đứng bên cạnh hoàng đế, trong lòng ngổn ngang trăm mối, ngọt bùi cay đắng lẫn lộn.
Trên xe ngựa trở về, ta vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên phố vang vọng tiếng rao bán, người qua kẻ lại tấp nập, khung cảnh tràn ngập nhịp sống phồn hoa.
Thế nhưng mười năm trước, khi ta vừa theo cha đến kinh thành, mọi sự lại chẳng hề như vậy.
Chiến sự năm ấy khiến dân chạy nạn đổ về đây, đầu đường cuối ngõ đầy rẫy những tấm biển "bán thân chôn cha."
Phụ thân nói, vị tiên đế khi xưa không đáng tin, còn hoàng đế hiện giờ thì vừa lên ngôi, căn cơ chưa vững, quyền hành chưa quy về một mối.
Giặc ngoại xâm bị phụ thân ta đánh đuổi, nhưng triều đình thì rệu rã, tham quan hủ bại nhan nhản khắp nơi.
Khi phụ thân đang ở đỉnh cao quyền thế, đã từng đích thân xét xử nhiều vụ án, tịch thu tài sản bọn gian thần, mang toàn bộ bạc đó đem cứu tế nạn dân.
Vì vậy mà kết thù kết oán chẳng ít.
Khi ấy ta còn nhỏ, hàng ngày lượn quanh kinh thành, thấy ai dám tranh giành lương thực cứu tế là nhào tới đánh cho một trận.
Cha con ta lúc ấy, tiếng xấu vang xa, ai nhắc cũng lắc đầu ngao ngán.
Ta quay đầu nhìn về phía người bên cạnh, cất giọng khẽ hỏi:
“Chàng nói xem, những vị võ tướng quyền cao chức trọng cuối cùng… đều có kết cục ra sao?”
Ta đọc sách không nhiều, vốn chẳng hiểu đạo lý sâu xa. Nhưng may thay bên cạnh có chàng — người từng đọc qua vạn quyển sách, miệng lưỡi sắc bén, tri thức uyên thâm.
Lạ là, lần này… chàng lại không trả lời ngay.
“Sẽ không có ngày đó đâu.”
Chàng nắm lấy tay ta, nhẹ giọng hứa hẹn: “Nếu thật sự có ngày ấy, ta liều cả mạng cũng sẽ bảo vệ nàng và phụ thân nàng.”
Thật ra không cần chàng nói, ta cũng hiểu.
Trong sách sử, võ tướng có thể bình an quy ẩn, rút lui toàn thây mà không vấy máu quyền lực, thật sự… hiếm vô cùng.
Đa phần cuối cùng đều bị đẩy lên lưỡi dao quyền mưu, trở thành đá lót đường cho hoàng đế công danh, kết cục là một vài dòng lướt qua trong sử sách.
Ta không muốn phụ thân ta cũng đi vào vết xe đổ đó.
Vì thế ta lén viết thư cho người, khuyên người sớm tính đường rút lui.
Ai ngờ phụ thân chỉ trả lời vài chữ cụt lủn: “Rảnh rỗi thì về chơi với thằng nhóc nhà con đi.”
Ta càng thêm tức giận, quyết định đích thân về khuyên cha.
Hai nhà chỉ cách nhau một bức tường, ta căn bản không cần đi cửa chính, cứ thế trèo tường là xong.
Chẳng ngờ rằng… ta lại gặp phải cảnh tượng ngượng chín mặt cả đời không quên nổi.
Hoàng đế vậy mà lại có mặt trong nhà ta.
Tệ hơn là… hai nam nhân đầu hai thứ tóc kia không những ngồi sát cạnh nhau mà còn thì thầm to nhỏ, hoàng đế còn đang bóp vai cho phụ thân ta.
Chỉ cần dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết — chuyện này, rất rất không ổn!
Ta ngây người đứng đó, cứng đờ như tượng đá.
Chỉ nghe phụ thân giận tím mặt, gầm lên một câu:“Con nha đầu chết tiệt, không biết đi cửa chính à?!”
Ta chột dạ lùi lại hai bước, mắt thấy hoàng đế vẫn chưa có ý định rút tay lại, nuốt khan một ngụm nước bọt.
“…Hai người… không phải là…”
“Có gì mà làm quá lên vậy.”
Phụ thân ta lập tức quay đi, né tránh ánh mắt ta, lẩm bẩm một câu cực kỳ khả nghi.
“Hắn chưa thành thân, ta cũng chưa thành thân, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghĩ đến nguyên do sao?”
Ta luôn nghĩ phụ thân ta vẫn chưa cưới vợ là vì tính tình thô kệch, lại chẳng hiểu lòng nữ nhân. Từ khi vào kinh, người ngày ngày đều làm mấy chuyện chẳng khác gì muốn tìm cái chết, nhìn kiểu gì cũng thấy... chẳng còn sống được bao lâu. Nên đương nhiên không ai muốn gả cho người.
Còn hoàng đế...
Quả thật có lời đồn nói bệ hạ có sở thích long dương.
Nhưng đâu ai nói cái người “long dương” ấy... lại là phụ thân ta?
Chưa kịp nghĩ nhiều, phụ thân đã một tay đẩy ta ra ngoài, xua như đuổi tà.
“Mới cưới được bao lâu mà ngày nào cũng chạy về nhà mẹ đẻ làm gì! Về tìm phu quân ngươi đi, đừng quấy rầy ta.”
Đáng giận, bị chính phụ thân mình ghét bỏ...
Nhưng càng đáng sợ hơn nữa là — tối đó, ngay cả chàng cũng ghét bỏ ta!
Ai mà tưởng tượng nổi, đã gần nửa tháng thành thân, vậy mà mỗi đêm hai đứa chỉ biết đắp chăn nói chuyện... thuần khiết như sư sãi tụng kinh.
Phu nhân nhà họ Tạ còn dịu dàng hỏi:“Hai đứa tính bao giờ sinh cháu cho ta bế đây?”
Ta xấu hổ đến mức không nỡ nói... chàng hình như không làm được.
Chuyện này mà lộ ra ngoài thì mất mặt đến đâu chứ?
Tối đó, ta nhẹ giọng hỏi chàng:
“Hay là... ngày mai kiếm cái cớ mời đại phu về bắt mạch thử xem sao?”
Bên cạnh truyền tới tiếng động, chàng trong cơn mơ màng xoay người lại, siết chặt ta vào lòng.
“Xem cái gì?”
Ta im lặng rất lâu, suy nghĩ tới lui mới quyết định nói ra.
“Xem thử... chàng có phải... không được...”
“Cái gì?!”
11.
Tạ Lâm trở mình ngồi dậy, gương mặt đỏ bừng như bị nấu chín.
Ta cúi mắt nhìn xuống — rõ ràng có một chỗ đang đội chăn lên thật cao.
“Ta đã nhịn khổ đến thế này, nàng lại nghĩ ta là kẻ bất lực?”
Ta nghẹn họng, giọng nhỏ như muỗi:
“Vậy chàng nhịn cái gì...”
Hắn há miệng, nhưng lại cắn răng nuốt lời định nói, khuôn mặt khó xử lộ rõ.
Ta vừa định gặng hỏi cho rõ ràng, thì người kia đã xoay người đè ta xuống giường.
“Thôi, chuyện này để mai ta giải thích.”
Vừa dứt lời, những nụ hôn mãnh liệt như sóng trào phủ xuống, khiến người ta chẳng kịp trở tay.
Đêm đó, quả thật... rất khó quên.
Trong làn ý thức mơ hồ sắp tan rã, ta còn mơ màng nghe thấy hắn thở hổn hển bên tai:
“Nàng còn dám nói... ta không được nữa không?”
...
Khi ta tỉnh dậy, bên cạnh đã không thấy bóng dáng Tạ Lâm.
Tiện miệng hỏi tiểu nha hoàn đang hầu hạ chải tóc rửa mặt:
“Chàng đâu rồi?”
“Hồi nương tử, công tử đang tiếp khách.”
“Sáng sớm mà đã có khách?”
“Là công tử sai người truyền thiếp mời họ đến ạ.”
Người tới là bằng hữu thân thiết của chàng — công tử độc nhất của phủ Tể tướng.
Từ trước tới nay, ta chưa từng xen vào chuyện chàng kết giao bằng hữu, nhưng hôm nay...
Hai người nói chuyện lớn đến nỗi ta còn chưa kịp bước vào đã nghe rõ mồn một.
Còn có tiếng ly chén vỡ toang vọng ra.
“Đều tại cái chủ ý thối nát của huynh! Nàng lại dám nghi ta không được! Huynh biết nửa tháng qua ta đã bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội không hả?!”
“Nghe ta khuyên một câu đi, ta có thể hại đệ chắc? Nữ nhân ấy mà, dễ được thì chẳng biết trân quý. Đây là bài học đẫm máu của ta đấy!”