15.
“Không muốn, vì thứ ta cần, ngươi không thể cho.” Nương ta nhìn thẳng vào cha ta, nghiêm túc nói.
Cha ta lại thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay nương, kích động nói: “Nàng muốn gì ta cũng có thể cho, vàng bạc, châu báu, nhà cửa, ruộng đất…”
“Một đời một kiếp một đôi nhân.”
“Cái gì?”
“Ta muốn ngươi hòa ly với đích nữ phủ Thừa tướng, cùng ta một đời một kiếp, chỉ có ta và ngươi. Ngươi làm được không?”
Nương ta lặp lại một lần nữa.
Cha ta sau khi hiểu rõ, liền hất tay bà ra, quát lên: “Ngươi đừng tưởng ta đến tìm ngươi là ngươi có thể lên mặt! Ta là đại tướng quân, tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, đừng mơ tưởng hão huyền!”
Nương ta cười lạnh, “Mặt mũi Triệu tướng quân cũng thật lớn đấy! Muốn ta từ bỏ ước vọng đó, ngươi không sợ cắn vào lưỡi sao?”
“Đạo bất đồng bất tương vi mưu. Chúng ta đã hòa ly, mời Triệu đại tướng quân cuốn xéo khỏi tiểu viện rách nát này đi!”
“Ngươi! Đúng là nữ nhân nông thôn ngu dốt, không thể nói lý!” Cha ta tức đến tím mặt, phất tay áo bỏ đi.
“Khoan đã, tướng quân.”
Cha ngốc đột nhiên lên tiếng gọi lại.
Hắn lấy ra thư hòa ly, ngay trước mặt cha ta, xé thành từng mảnh vụn.
Sau đó, hắn ôm lấy nương, chân thành tuyên bố.
“Suy nghĩ của Sơ Sơ cũng chính là suy nghĩ của ta.”
“Ta, Huyền Cửu Uyên, thề trước trời xanh, đời này chỉ yêu một mình Sở Lê Nguyệt, nguyện cùng nàng một đời một kiếp, duy nhất một đôi.”
Cha ta thấy vậy, sắc mặt trắng bệch, hoảng hốt bỏ chạy.
Tự nhiên trong lòng ta có chút vui sướng, là sao nhỉ?
Đột nhiên cảm thấy cha ngốc cũng không đến nỗi đáng ghét như trước nữa.
“Diễn xong rồi, ngài cũng nên đi đi chứ?”
Nương ta đẩy cha ngốc ra, bắt đầu đuổi người.
Cha ngốc bất đắc dĩ cười, lại kéo bà vào lòng, ấm ức nói:
“Phu nhân dùng xong liền vứt bỏ, vẫn tàn nhẫn như ngày nào.”
“Ngủ với người ta rồi không chịu trách nhiệm đã đành, còn dứt khoát bán đi nữa. Nàng không sợ bọn họ là kẻ thù của ta sao?”
“Ta đâu có ngốc, sao có thể bán chàng cho kẻ thù được?” Nương ta lẩm bẩm.
“Thật sao? Ta biết ngay, trong lòng phu nhân vẫn có ta mà.”
“Đừng tự mình đa tình! Ai là phu nhân của chàng? Chúng ta đã hòa ly rồi!”
Ta đang xem kịch vui thì cha ngốc quay sang ta, mỉm cười nói:
“Niệm Niệm, con ra ngoài một chút được không? Phụ thân có chuyện muốn nói riêng với nương con.”
Hả?
Nương ta còn chưa thừa nhận đâu, hắn đã tự xưng là “phụ thân” rồi?
Mặt dày như vậy, chắc chỉ có vị Thái thượng hoàng này thôi!
16.
Ngày hôm đó, hai người họ ở trong phòng rất lâu.
Đến khi bước ra, môi nương ta sưng đỏ cả lên.
Ta không biết vì sao, nhưng nhìn thần sắc bà dịu dàng hơn hẳn, ta cũng không hỏi nhiều.
Hôm đó, chúng ta vẫn khởi hành như kế hoạch.
Chỉ là, có thêm một người đi cùng.
Trên đường đi, nương ta hỏi ta: “Niệm Niệm, nếu để Tô Cửu làm phụ thân con, con có đồng ý không?”
Ta lắc đầu, thành thật đáp: “Con cũng không biết.”
Từ nhỏ ta đã không có cha, ta không biết có cha thì sẽ như thế nào.
“Nương ơi, vậy người có muốn để hắn làm phu quân không?”
“Muốn chứ! Nương thích gương mặt của hắn.”
Nương ta nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa, thở dài: “Nhưng ta chưa đồng ý.”
“Ta đã đưa ra điều kiện cho hắn rồi. Nếu muốn thành thân với ta, hắn phải chấp nhận ba điều kiện: Một, không được vào cung. Hai, ta sẽ không sinh con cho hắn. Ba, hắn phải đối xử với con như con ruột.”
“Nếu một năm sau, hắn vẫn muốn cưới ta, thì ta sẽ gả cho hắn.”
Ta hiểu được ý của nương.
Bà không muốn sinh con nữa, là vì ta.
“Nương ơi—”
Ta nhào vào lòng bà, ôm chặt lấy bà.
Hương thơm dịu nhẹ, vòng tay mềm mại, ấm áp, ta yêu nương ta nhất!
Thì ra, tất cả những đói khát, lạnh lẽo, đòn roi mà ta từng chịu đựng trước kia…
Chỉ là để gặp được một nương ta tốt hơn mà thôi.
17.
Chúng ta cứ thế du sơn ngoạn thủy suốt hơn nửa năm, đến khi chơi chán rồi mới định cư tại phủ Tô Châu.
Nương ta muốn làm ăn buôn bán, mà cha ta thì không những bỏ tiền, bỏ sức, còn bỏ cả người ra giúp đỡ, sợ bà cực khổ.
À đúng rồi, bọn họ thành thân rồi.
Ta cũng đổi tên.
Cha ta muốn ta theo họ hắn, đổi thành Huyền Niệm.
Nương ta nhíu mày: “Huyền Niệm? Nghe khó chịu chết đi được.”