1
Bố chồng tôi bị ngã, rồi đột quỵ dẫn đến liệt nửa người.
Sau một tháng điều trị trong bện/h vi/ện, mẹ chồng mang ông đến nhà tôi:
“Lãnh Lệ à, mẹ còn phải trông con cho thằng em con, không thể chăm bố con được, nên mẹ giao ông ấy cho con.”
Tôi nói: “Nhưng hai đứa con tôi còn nhỏ, làm sao tôi chăm nổi ông ấy?”
Em chồng tôi chỉ có một đứa con, bằng tuổi cô con gái út nhà tôi—ba tuổi.
Con trai lớn nhà tôi năm tuổi.
Chăm hai đứa nhỏ đã ngốn của tôi cả đống sức lực mỗi ngày, lấy đâu ra thời gian và điều kiện chăm một bệnh nhân liệt?
Mẹ chồng đội vương miện cho tôi: “Mẹ biết Lãnh Lệ giỏi giang, hai đứa lại tốt bụng. Để bố con ở nhà con, mẹ yên tâm.”
Nói xong, bà quay lưng tính chuồn.
Tôi tóm lại một cái: “Xin lỗi, tôi đã ly hôn với con trai bà. Nhà này là của tôi. Con trai bà giờ vô gia cư rồi, bà dắt anh ta về luôn đi.”
Mẹ chồng sững sờ.
“Ly hôn?” Bà lập tức đổi sắc, chỉ tay quát lớn: “Ai cho các người ly hôn?”
Tôi nhướng mày: “Nhà nước phê chuẩn. Bà có ý kiến chắc?”
“Tôi không chấp nhận! Dù có ly hôn, căn nhà này cũng có một nửa của con trai tôi! Tôi để bố chồng con ở đây là lẽ đương nhiên!”
Tôi bật thẳng: “Bớt nói mấy câu không biết xấu hổ đi! Nhà này là ba mẹ tôi để lại! Hắn dựa vào đâu mà đòi một nửa?”
Mẹ chồng chỉ thẳng mặt tôi: “Đồ bất hiếu, dám chửi mẹ chồng!”
“Phì! Bà là mẹ chồng cái nỗi gì? Trước đây nể mặt Trần Diệu nên tôi gọi bà một tiếng mẹ. Giờ tôi ly hôn rồi, mẹ của chồng cũ thì có liên quan quái gì đến tôi. Còn muốn làm mẹ chồng của tôi, mặt dày hơn mông người ta. Biết điều thì cút càng xa càng tốt!”
Mẹ chồng tức đến tái mét mặt, quay sang mắng Trần Diệu: “Mày để nó chửi mẹ mày à? Không dám tát cho nó mấy cái hả?”
Trần Diệu lạnh giọng: “Mẹ muốn con ngồi t//ù chắc?”
“Đánh vợ mình thì sao mà đi tù?”
2
Trần Diệu nói: “Ly hôn rồi, cô ta không còn là vợ con. Mẹ đã phá tan nhà con còn chưa đủ, giờ lại muốn đẩy con vào t//ù mới vừa lòng à? Sao con lại vớ phải người mẹ như mẹ chứ!”
Mẹ chồng nổi đóa, lao tới tát Trần Diệu một phát: “Đồ bất hiếu, dám trách mẹ à? Đồ mất dạy, từ nhỏ đến lớn chẳng nghe lời, chẳng hiếu thuận, không đưa cho chúng tao lấy một xu. Giờ bố mày ngã liệt, mày để trốn trách nhiệm chăm bố, nên mới giả ly hôn!”
Trên mặt Trần Diệu lập tức hằn rõ dấu tay.
Anh ta nhìn mẹ đầy thất vọng: “Con không đưa tiền cho bố mẹ? Căn nhà mấy tầng ở quê là con bỏ tiền mua vật liệu xây! Con thuê công ty hoàn thiện nội thất, đồ đạc cũng là con mua…”
Mẹ chồng gào lên: “Có bằng chứng nào là tiền của mày? Đấy là tao đi vay để mua vật liệu, hoàn thiện nội thất với đồ đạc cũng là tiền tao vay…”
Tôi chịu không nổi: “Bà vay ai? Ngôi nhà ấy trước sau tốn hơn mười vạn, bảy năm trời chúng tôi kiếm được bao nhiêu đều mang về sửa nhà cho bố mẹ. Giờ bà bảo chúng tôi không đưa xu nào?”
Hồi tôi mới cưới, mẹ chồng nói sau này ở quê sẽ giải tỏa, sửa nhà cho tử tế đi, sau này đền bù sẽ được nhiều.
Trần Diệu nghe mà phấn khởi, nói chờ giải tỏa có tiền, anh sẽ mua được một căn hộ trên thành phố.
Lúc ấy em chồng còn học cấp ba. Để kiếm tiền sửa nhà, ngoài đi làm công ty, chúng tôi còn thuê mặt bằng mở một cửa hàng nhỏ, ngày nào cũng dậy sớm về khuya bận tối mắt.
Sau này buôn bán tốt, thu nhập còn cao hơn lương, chúng tôi bèn nghỉ việc, dồn sức lo cửa hàng.
Suốt bảy năm, tiền kiếm được đều đưa cả về quê.
Giờ Tôn Mạt Lị lại chối bay!
Bà còn quay sang quát tôi: “Tao có thấy đồng nào của mày đâu! Có bằng chứng gì mà bảo chúng mày đã đưa tiền về?”
Lúc đó, bố mẹ chồng bảo không biết dùng điện thoại thông minh, chuyển khoản họ không rành.
Bảo chúng tôi mỗi lần phải rút tiền mặt đem về.
Giờ bà ta phủi sạch, chúng tôi còn bằng chứng gì cơ chứ?
3
Tôi hỏi vặn lại: “Bà nói bà vay tiền để sửa nhà, thế chứng cứ đâu?”
Bà cãi cùn: “Nói chung nhà ở quê là tao với em mày sửa. Hai đứa bây không bỏ ra một xu, cũng chẳng bỏ công gì hết!”
Trần Diệu tức điên: “Bọn con không bỏ tiền, không bỏ công? Tiền vật liệu con bỏ thì mẹ có thể không nhận, nhưng công sửa nhà thì sao? Mẹ gọi con với Lãnh Lệ về xây, còn ép chúng con sang nhượng cả cửa hàng, cái đó mẹ cũng chối?”
Hồi ấy cửa hàng làm ăn rất tốt, nhượng đi thì tiếc đứt ruột.
Nhưng mẹ chồng nói thanh niên ở quê đều ra ngoài làm ăn, không thuê được người.
Bà còn bảo: “Vài xã quanh đây đã đóng băng, cấm xây cất rồi, có lẽ sắp giải tỏa. Không tranh thủ làm ngay, sau này muốn sửa cũng không sửa được.”
Trần Diệu mong mỏi được giải tỏa, liền khuyên tôi sang nhượng cửa hàng, về quê phụ xây nhà.
Dù sao ở nông thôn bỏ hơn mười vạn là dựng được nhà ba tầng, còn trên thành phố để mua được căn hộ phải hơn trăm vạn.