1.
Mùi cay nồng của nồi lẩu đỏ rực xộc vào mũi khiến dạ dày tôi cuộn lên từng đợt, chỉ trực trào ngược.Bảo mẫu mới tới – Triệu Oanh – vẫn không ngừng bưng từng đĩa thức ăn lên bàn.
Tôi lạnh mặt, đặt đũa xuống:“Tôi đã nói không ăn lẩu, chỉ ngửi thôi cũng buồn nôn.”
Triệu Oanh lộ vẻ tủi thân ra mặt:“Chị Giang à, em tra mạng thấy bảo phụ nữ mang thai ăn cay một chút sẽ tốt cho em bé…”“Với lại… cả anh Lưu và bé An An cũng muốn ăn mà…”
Tôi vừa nói xong, cô ta đã bắt đầu rơm rớm nước mắt như thể tôi vừa chửi mắng gì nghiêm trọng lắm, nhìn bộ dạng ấy ai không biết còn tưởng tôi đang cố tình hà hiếp người giúp việc.
Chồng tôi thấy thế vội lên tiếng xoa dịu:“Thôi thôi, anh cũng đâu ăn được cay, mang xuống đi.”
Câu nói đó như giáng thêm một cú, khiến nước mắt của cô ta ào ào rơi xuống, vừa khóc vừa nấc nghẹn.Chồng tôi hơi lúng túng, quay sang nói tiếp:“Em vào nghỉ đi, để anh nấu cháo cho cả nhà ăn.”
Lúc ấy, con trai tôi – bé An An – gào toáng lên như bị chọc giận:“Con muốn ăn lẩu! Con không cần mẹ nữa! Con muốn chị Oanh làm mẹ cơ!”
Tôi lập tức sầm mặt, quát lớn:“Con vừa nói gì? Nói lại mẹ nghe xem?”
Thằng bé hậm hực, đẩy tôi một cái rồi chạy vụt về phía Triệu Oanh, nhào vào lòng cô ta mà khóc như mưa:“Sao mẹ lúc nào cũng khó chịu như thế? Chỉ là ăn lẩu thôi mà!Chị Oanh ơi, chị làm mẹ của An An được không?”
Triệu Oanh ôm chặt An An trong lòng, nước mắt rơi như mưa:“Chị Giang à, trẻ con chưa hiểu chuyện, chị đừng giận bé, đừng đánh nó nhé...”
Nghe đến đây, tôi tức nghẹn đến mức lồng ngực phập phồng, thẳng tay ném đôi đũa xuống bàn đánh cạch:“Cô đang nói cái gì đấy? An An là con trai ruột của tôi, tôi còn phải ra tay đánh đập nó chắc?”
Cô ta như bị dọa cho sợ hãi, lập tức đặt An An xuống, mắt đỏ hoe, vừa rưng rức khóc vừa vội vàng thu dọn bàn ăn:“Xin lỗi chị Giang… em sai rồi… em dọn liền đây, chị đừng giận nữa… là lỗi của em hết…”
Thời kỳ đầu thai nghén vốn đã khó chịu vô cùng, tôi nghén nặng, chỉ cần ngửi thấy mùi nồng là dạ dày cuộn lên.Vậy mà cô ta vẫn cố tình bày nồi lẩu cay nghi ngút trước mặt tôi.
An An còn nhỏ, không hiểu được mẹ đã vất vả thế nào để mang nó trong bụng, lại quay sang trách móc tôi suốt ngày khó chịu, không chiều theo ý nó.
Tôi nhìn lớp phấn dày trên mặt Triệu Oanh, chiếc áo cổ trễ tới mức tưởng chừng cúi người một cái là lộ sạch.Từng đường nét trên người cô ta đều toát lên sự tính toán và cố ý quyến rũ.
Một cơn buồn nôn dâng lên, tôi vội vàng đứng dậy lao vào nhà vệ sinh, nôn đến trời đất quay cuồng.
Choáng váng chưa kịp qua đi, tai tôi đã vang lên tiếng cười khúc khích của An An bên ngoài, xen lẫn tiếng cười đùa với cô ta — nhẹ nhàng, thân thiết, như thể họ mới là một “gia đình nhỏ”.
Mẹ chồng tôi đi tập nhảy ở quảng trường về, vừa thấy tôi ngồi bệt dưới sàn nhà vệ sinh, lại bắt đầu mỉa mai:“Không biết kiếp trước làm gì, kiếp này mới sinh có đứa con mà làm như đi chịu tội. Ai chẳng từng mang bầu đẻ con?”
Dạ dày tôi lại cuộn lên, từng đợt axit trào ngược khiến tôi mệt đến mức gục luôn xuống nền gạch lạnh buốt.
Chồng tôi bưng ly nước ấm bước vào, vỗ nhẹ lưng tôi, dịu giọng:“Vân Vân , uống miếng nước cho đỡ buồn nôn đi.”
Mẹ chồng khoanh tay đứng ngay cửa, giọng đầy bực bội:“Con trai, mau ra đây, đừng để hơi xui xẻo nó ám lên người.”“Thử hỏi có ai như nó chưa? Mang thai mà ngày nào cũng nôn, muốn làm người khác ăn mất ngon à?”“Lúc đầu nói muốn ăn cháo, giờ lại bảo không được ăn lẩu. Rốt cuộc có để cho người khác sống không?”
Chồng tôi đứng giữa, mặt đầy khó xử, không biết nghiêng bên nào.
Tôi bị tiếng bà ta ong ong bên tai làm cho nhức đầu, gắng gượng đứng dậy, đẩy chồng ra khỏi phòng rồi khóa cửa lại.Ngồi bệt xuống nền nhà lạnh toát, tôi ôm bụng, ngơ ngẩn nhìn vào khoảng không.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra — mình mới chính là người dư thừa trong ngôi nhà này.
2.
Phải mất một lúc lâu, tôi mới vịn vào tường mà lảo đảo bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Lặng lẽ đi đến gần bếp, định bụng sẽ nói chuyện với Triệu Oanh một lần cho rõ ràng. Nhưng chưa kịp cất lời, tôi đã nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.
Chồng tôi đang vo gạo nấu cháo. Triệu Oanh đứng sau lưng anh ta, cẩn thận luồn tay qua, kiễng chân buộc dây tạp dề.
Khoảng cách giữa hai người… quá gần.