Không ai ngờ được chủ tịch Dương thị – người đã lâu không xuất hiện trước truyền thông – lại có mặt tại buổi đấu thầu hôm nay.
Từ Cảnh Huyền lập tức tái mét mặt mày, ngồi phịch xuống ghế, người mềm nhũn không còn sức lực.
Tề Tâm Nhạc thì sững sờ như bị rút sạch sinh khí, cả người quỳ gục tại chỗ, mắt dại ra, như không thể tin vào sự thật.
Không sai.
Cụ ông ấy chính là người mà hai kẻ đó đã mắng mỏ, sỉ nhục ngay tại hội trường — người mà họ cho là "lão già vô dụng" nên "nên ở nhà chờ chết".
Chủ tịch Dương thị – Dương Kim Đồng – nhìn tôi, giọng ôn tồn:
“Dự án lần này… là tâm nguyện cuối cùng của bà xã tôi.”
Giọng ông đột ngột chuyển hướng, nhìn thẳng xuống hàng ghế khách mời, ánh mắt đặt lên tôi:
“Cô bé, cho hỏi… bản nhạc vừa rồi cháu đàn, là ngẫu hứng, hay đã có chủ ý từ trước?”
Tôi nhận lấy micro từ người dẫn chương trình, khẽ mỉm cười, đáp lời:
“Cháu xin lỗi trước, Chủ tịch Dương. Bản nhạc đó… là cháu cố tình ‘múa rìu qua mắt thợ’ đấy ạ.”
Ánh mắt ông thoáng hiện chút nghi hoặc:
“Sao cháu lại…”
Ông chưa kịp nói hết, tôi đã hiểu ý nên chủ động lên tiếng, giọng chậm rãi mà chân thành:
“Cháu biết… bài ‘Lễ cưới trong mơ’ là bản nhạc đã gắn với kỷ niệm đầu tiên giữa ông và bà.”
“Và cháu cũng được biết… bà đã mất cách đây một tháng.”
“Người đã khuất xin được yên nghỉ.
Cháu mong ông giữ gìn sức khỏe và vượt qua nỗi đau.”
Chủ tịch Dương nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh một chút ấm áp xưa cũ.
“Cảm ơn cháu, vì đã gợi lại cho ta những ký ức vô cùng quý giá.”
“Thật ra lúc nãy, ta đã thầm nghĩ… nếu phương án của Phó thị không tệ, thì ta sẽ nhắm mắt trao dự án luôn.”
“Nhưng kết quả lại vượt ngoài mong đợi. Trước khi ta kịp nói gì, phương án của các cháu đã được ban lãnh đạo tán thưởng tuyệt đối.”
Tôi hơi cúi đầu, đáp lại với sự kính trọng và cảm kích chân thành:
“Cảm ơn Chủ tịch Dương và ban lãnh đạo Dương thị đã tin tưởng.
Chúng tôi – Phó thị – nhất định không phụ kỳ vọng.”
Chủ tịch Dương nhìn tôi thật lâu, ánh mắt lộ rõ ý tán thưởng, rồi cười:
“Còn trẻ thế này mà tâm tư đã tinh tế như vậy!”
“Hay là về Dương thị làm việc với ta đi, cháu thích đãi ngộ thế nào, cứ mở miệng!”
Phó Thịnh Minh lập tức sốt ruột, vội ngắt lời:
“Lão gia, cô Ôn là nhân tài bên tôi, được đích thân tôi mời về bằng mức lương rất cao đấy.”
“Trước mặt tôi mà ngài còn ra tay ‘đào người’, có phải hơi quá đáng rồi không?”
Cả hội trường bật cười vui vẻ.
Không khí nặng nề ban nãy đã tan biến, thay vào đó là sự ấm áp và hòa hợp.
Tôi hiểu rất rõ, Chủ tịch Dương nói vậy không hẳn là có ý giữ tôi thật.
Nhưng một lời của ông đủ khiến Phó Thịnh Minh phải nể mặt tôi hơn nhiều phần.
Cũng đồng nghĩa… tôi nợ ông một ân tình rất lớn.
8.
Buổi đấu thầu kết thúc, Phó thị chính thức giành được dự án từ Dương thị.
Phó Thịnh Minh cũng giữ đúng lời hứa, bổ nhiệm tôi làm Giám đốc phòng Kinh doanh.
Tưởng rằng từ nay sẽ không còn dính líu gì đến Từ Cảnh Huyền nữa…
Ai ngờ chưa được bao lâu, anh ta lại đến tận nhà tôi chặn cửa.
Lần này còn mặt dày dẫn theo Tề Tâm Nhạc.
Không rõ hai kẻ đó định bày trò gì.
Tôi chẳng buồn giữ lịch sự:
“Tránh ra. Tôi không có gì để nói với hai người.”
Thái độ lạnh nhạt đến mức không để lại cho họ chút mặt mũi nào.
Từ Cảnh Huyền vội vàng chắn ngang trước cửa, giơ tay cản tôi mở khóa:
“Hàn Tuyết, Từ thị sắp sụp rồi… bây giờ chỉ có em mới cứu được tôi!”
Sáng nay lúc ở công ty, tôi đã nghe Tiểu Chu kể rồi.
Cổ phiếu của Từ thị đang lao dốc không phanh, tốc độ còn nhanh hơn cả máy bay cắm đầu.
Ban lãnh đạo thì đua nhau tháo chạy, nhân viên cấp dưới cũng nghỉ việc gần hết, ba phần đã rút sạch hai.
Ngay lúc cô ấy còn đang lo lắng cho tương lai, tôi liền đưa tay kéo cô ấy ra khỏi vũng bùn.
Tiểu Chu rất có năng lực, trước đây ở Từ thị, ngoài tôi ra thì thành tích của cô ấy luôn đứng đầu.
Giữ được một người như thế, cũng là bước đệm vững chắc cho các kế hoạch sau này của tôi.
Trong điện thoại, cô ấy gần như xúc động đến mức bật khóc.
Cô ấy nói: cuối cùng cũng có thể thoát khỏi móng vuốt của Từ Cảnh Huyền.
Chỉ tiếc là giờ đây, móng vuốt đó lại đang cố gắng bám lấy tôi.
Từ Cảnh Huyền nắm chặt lấy tay áo tôi, ánh mắt như sợ tôi biến mất ngay lập tức.
Tôi nhíu mày, không hiểu rốt cuộc anh ta định giở trò gì lần này.
“Công ty của anh đã sắp phá sản đến nơi, tôi thì có thể giúp được gì?”