1.
Em gái tôi là một nữ phụ độc ác chính hiệu.
Mới nãy thôi, con bé vừa bỏ thuốc nam chính.
Sau đó... nó giác ngộ.
“Anh hai, em yêu tiểu thư nhà họ Cố mất rồi.”
“Tỉnh táo chút coi? Người ta là con gái đấy.”
“Thì sao?”
Thẩm Linh Hi hất lọ thuốc trong tay cái rầm.
“Không phải anh từng nói sao? Tình yêu!! Không phân biệt giới tính!!”
Tôi trợn mắt, suýt nghẹn:
“Thế người ta có thích em không?”
Nó hất nhẹ tóc mái, ra chiều lả lơi:
“Anh cũng từng bảo, chỉ cần mặt dày, gái ngoan cũng sợ trai lỳ.”
Tôi cười đến mức tức ngực:
“Em là ‘trai’?”
Thẩm Linh Hi hừ lạnh hai tiếng, đấm một cú lên bàn trà bên cạnh.
Đáng tiếc... bàn không vỡ.
Nhưng nó vẫn vô cùng tự tin giơ nắm đấm lên cao:
“Thấy sức mạnh chưa? Em đi tìm tình yêu của đời mình đây!”
Tôi chỉ về phía giường – nơi Giang Giác đang nằm bẹp sau khi bị bỏ thuốc:
“Em gái à, giờ nói mấy câu đó… có thấy hơi vô sỉ không?”
Thẩm Linh Hi xoay người bỏ đi, phất tay oai phong:
“Giao cho anh đó, anh hai.”
“Không phải, khoan đã…”
“Tạm biệt anh hai.”
“…”
“Thành công nhớ mời em ăn tiệc cưới nha~”
“Tiệc ai? Ai thành công?”
Nó ngẩng đầu ưỡn ngực bước đi đầy kiêu hãnh.
Năm giây sau… quay lại với vẻ mặt đau đớn méo xệch:
“Aiii da, đau quá trời luôn. Em quay lại lấy chai thuốc giảm đau. À, anh nhớ đưa Giang Giác về nhà nha.”
“……”
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu trai đang bất tỉnh trên giường, lúng túng vẫy tay:
“Nhóc khổ tâm à, đừng giận mà ha…”
Giang Giác trừng mắt nhìn tôi:
“Tránh ra. Người nhà các anh đúng là một lũ khốn.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ta, tay vươn tới cổ cậu ấy.
Giang Giác rụt người lại:
“Anh… anh mà dám động vào tôi…”
Tôi dừng tay, nhướn mày đầy hứng thú:
“Thì sao? Cậu định làm gì?”
Cậu ta cúi đầu nghĩ hồi lâu, sau đó lại lườm tôi một cái, mặt tỉnh bơ.
“Đợi đến khi trời trở lạnh, tôi sẽ khiến nhà họ Thẩm các người phá sản.”
Ôi trời, đe dọa gì mà chẳng có tí sát thương nào hết trơn.
Tôi đặt túi đá lên trán và cổ cậu ta:
“Cậu tưởng mình là tổng tài à?”
Giang Giác hừ lạnh một tiếng:
“Tương lai sẽ là như vậy.”
2.
“Vậy xin hỏi vị tổng tài tương lai—” tôi liếc mắt nhìn xuống, “cậu định xử lý cái… vấn đề hiện tại thế nào đây hả?”
“Không liên quan đến anh.”
“Tôi đi gọi bác sĩ.”
Giang Giác lập tức túm chặt lấy áo tôi:
“Không được gọi.”
“Tại sao?”
“Mất mặt.”
Ồ hô, mới mười tám tuổi đã bắt đầu sĩ diện như tổng tài thật sự rồi ha.
Cậu ta nắm áo tôi đứng dậy, loạng choạng bước vào nhà tắm.
Tôi đang định bước lên đỡ một tay thì…
Cái hệ thống đã mất tích suốt mười năm đột nhiên hiện hồn:
【Do ký chủ can thiệp làm nữ phụ thay đổi xu hướng tình cảm, bây giờ xin mời bạn thay cô ấy hoàn thành phần vai nữ phụ độc ác còn lại nhé~】
“Chắc chắn là tôi can thiệp à?”
【Không nghe thấy】
“Tôi là đàn ông.”
【Không nghe thấy】
Tôi câm nín vài giây, đổi câu hỏi:
“Nếu không hoàn thành thì sao?”
【Vậy thì sẽ kích hoạt kết cục gốc: để em gái bạn chết một cách bi thảm nhé】
“Ồ, vậy thì cho con bé chết đi.”
【......】
“Đùa thôi. Rồi rồi, cốt truyện gì?”
【Lên giường với nam chính. Sau đó chờ anh cả của ký chủ về bắt gian.】
Tôi liếc nhìn tin nhắn trên điện thoại, nhếch môi:
“Vậy thì ngại quá, anh cả tôi bận đi bắt gian thật rồi, chắc không kịp về cản đâu.”
Hệ thống lập tức giả chết.
Một lúc sau, nó lặng lẽ gửi lại một câu hỏi:
【Cho hỏi… ký chủ thật ra đang mong không ai tới cản đúng không?】
Tôi cất điện thoại, cười nhàn nhã:
“Sao lại thế được? Tôi là trai thẳng mà.”
3.
Nửa tiếng sau, cửa phòng tắm mở ra.
Giang Giác ướt nhẹp đứng trước cửa, áo sơ mi trắng dính sát vào người, lộ rõ cả đường cong eo.
“Tôi nhất định sẽ trở lại…”