Sau khi hoàng đế rời đi, ánh mắt của Dư phi nhìn ta hận không thể ăn tươi nuốt sống.
Nàng bắt ta kể lại mọi chuyện đã xảy ra với hoàng đế.
Ta đâu phải kẻ dễ bị dọa sợ.
Có hoàng đế đứng sau, dù nàng có giận đến đâu cũng không dám làm gì ta.
Ta chậm rãi kể lại từng chút một, chi tiết đến cả biểu cảm của hoàng đế khi đó.
Nhìn sắc mặt nàng đầy đau khổ và phẫn nộ nhưng lại không thể làm gì ta, trong lòng ta hả hê vô cùng.
“Ngươi về đi.”
“Vâng, nương nương!”
Ta cúi người hành lễ rồi rời khỏi.
Những ngày sau đó, ta ngày ngày đều đến hồ sen chơi, nhưng không gặp hoàng đế.
Ta chẳng để tâm, vì ta vẫn còn trẻ, mười bốn tuổi, cái tuổi hoa mộng, làm gì đã đến lúc nghĩ đến chuyện thị tẩm để tranh sủng.
Ta thận trọng đề phòng Dư phi hãm hại, nhưng nàng chẳng động tĩnh gì, lại tổ chức một buổi tiệc thưởng hoa, mời các phi tần khác trong cung đến, rồi giới thiệu ta với mọi người.
Nàng còn cố tình “vô ý” tiết lộ chuyện ta được hoàng thượng cho phép ngày ngày ra hồ sen chơi, khiến cả hậu cung đều biết.
Nàng đã đẩy ta lên đầu sóng ngọn gió.
Những ánh mắt ghen tị, thù hận, thăm dò đồng loạt hướng về phía ta.
Nàng đang mượn dao giết người.
Chẳng bao lâu sau, các phi tần bắt đầu mời ta dạo chơi ngự hoa viên, hoặc ghé qua cung của họ ngồi chơi.
Khi ta đến, họ đều nhân cơ hội dò la tin tức về hoàng đế.
Hậu cung của hoàng đế tuy đông phi tần, nhưng hoàng tử và công chúa lại rất ít.
Nhiều người còn mất khi còn trong bụng mẹ.
Có người sinh ra chưa được bao lâu đã yểu mệnh.
Chuyện này không thể thiếu những mưu kế tàn độc trong cung.
Thậm chí, có phi tần còn nhờ ta gửi thư cho hoàng đế.
Ta không từ chối, thư ta thật sự chuyển đến, còn hoàng đế có trả lời hay không thì không nằm trong khả năng của ta.
Không ngờ, phi tần nào ta đưa thư giúp, hoàng đế liền ghé qua cung của người đó một lần.
Vì thế, ta trở thành đối tượng được cả hậu cung săn đón.
Nhìn Dư phi giận đến nỗi ăn không ngon, người gầy rộc đi, hầu phu nhân phải vội vã vào cung thăm nàng.
Lúc ta bị gọi đến để trách mắng,
ta chỉ đứng yên, không nói một lời.
Hầu phu nhân cũng chẳng dám làm gì ta, bởi giờ đây ngay cả việc đưa ta ra khỏi cung bà cũng không thể thực hiện.
Ta cúi đầu thấp, lòng tràn ngập niềm đắc ý.
“Uyển Uyển!”
“Dạ?” Ta ngước mắt nhìn hầu phu nhân.
“Ngươi có gặp được hoàng thượng không?”
“Thỉnh thoảng có, nhưng phần lớn không thấy.”
Ta chẳng nói dối.
Hoàng đế bận trăm công nghìn việc, làm sao có thời gian như ta, ngày ngày ở hồ sen nghĩ cách tranh sủng, báo thù Phó gia.
Ánh mắt hầu phu nhân lúc ấy như muốn nuốt chửng ta.
Nhưng ta chẳng sợ, giờ họ phải cầu cạnh ta.
Hầu phu nhân bắt đầu giả vờ nói những lời chị em ruột thịt phải yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, nhưng ta nghe tai này lọt tai kia, nhất quyết không để bà qua mặt.
Dù vậy, Dư phi vẫn không thể được sủng ái trở lại, hoàng đế cũng chẳng thèm ghé qua chỗ nàng.
Ngược lại, ta lại gặp hoàng đế vài lần ở đình nghỉ mát bên hồ sen.
Hắn luôn đến rồi đi vội vàng, mấy lần còn ngồi trầm tư nhìn ta.
Ta là người biết quan sát, lúc hắn im lặng, ta tuyệt đối không lên tiếng quấy rầy.
Đang lúc ta khiến hậu cung rối ren, chuẩn bị nhân cơ hội mà tranh sủng, thì thái hậu đi Ngũ Đài Sơn cầu phúc đã trở về.
Đám phi tần nhất thời không còn tâm trí để ý đến ta, ngay cả Dư phi cũng nhìn ta với ánh mắt đầy vẻ hả hê, như thể ta sắp gặp chuyện không may.
“...”
Trong lòng ta có chút lo lắng.
Dù sao thì, một hoàng đế ham mê sắc đẹp dễ đối phó hơn một thái hậu nắm quyền trong tay.
Ngày thái hậu hồi cung, ta lập tức bị triệu kiến.
Khi Dư phi đưa ta qua đó, dọc đường nàng không ngừng răn đe.
Ta vẫn im lặng suốt quãng đường, đến từ từ bước vào Từ Ý cung, nơi có nhũ mẫu của thái hậu dẫn ta vào trong điện.
Vừa bước vào, ta liền trông thấy thái hậu đang ngồi trên phượng ỷ, ánh mắt chăm chú nhìn ta.
Trên gương mặt bà vẫn còn vẻ mỏi mệt, nhưng đôi mắt hơi đỏ, rõ ràng là vừa khóc.
“Thần nữ bái kiến thái hậu nương nương, nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”
Ta nhanh chóng quỳ xuống, dập đầu hành lễ.
Thái hậu lại vẫy tay gọi ta: “Nha đầu, đứng dậy đi, qua đây để ai gia nhìn xem.”
“?”
Điều này hoàn toàn khác xa với những gì ta dự đoán.
Lòng đầy lo âu, ta chậm rãi bước tới. Thái hậu nắm lấy tay ta, kéo ta ngồi xuống bên cạnh.
Bà cẩn thận quan sát gương mặt ta, ánh mắt như xuyên qua ta để nhìn về ai đó.
Bà nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt ta, giọng trầm buồn: “Đứa trẻ ngoan, con đã chịu khổ rồi.”
“?”
Ta ngẩn người, hoàn toàn không hiểu nổi tình huống.
“Sau này chuyển sang sống ở Từ Ý cung của ai gia, được không?”
Được, tất nhiên là được!
Còn gì tốt hơn việc này nữa chứ?
Người ta vẫn nói, gần nước thì hưởng trăng trước. Sống trong Từ Ý cung của thái hậu, con đường đến với ân sủng của hoàng đế nào có xa!
Không ai ngờ rằng ta lại nhận được sự sủng ái từ thái hậu.
Sự sủng ái của thái hậu so với hoàng đế thật sự là oanh oanh liệt liệt.
Ta có thể tự do đi lại khắp hoàng cung, thậm chí có thể xuất cung mà không bị hạn chế, lại thường xuyên được tháp tùng thái hậu tham dự các yến hội, luôn ngồi bên cạnh bà, cùng trò chuyện, cười đùa.
Bề ngoài, ta vẫn giữ vẻ ngây thơ không am tường thế sự, nhưng trong đó lại pha thêm chút ngạo mạn.
Dẫu ngạo mạn, ta vẫn không ỷ thế hiếp người, vì sợ một ngày nào đó thất thế sẽ bị người khác chà đạp.
Vậy nên, ta cẩn trọng xây dựng các mối quan hệ, đối đãi tử tế với những người hầu hạ xung quanh, yêu thương hoa cỏ, mèo chó trong cung, hòa thuận với các phi tần, thậm chí vẫn chăm chỉ chạy việc, đưa thư giúp họ gửi đến hoàng đế.
Nhờ vậy, ta nhận được không ít đồ tốt, còn âm thầm mua một biệt viện lớn ngoài cung, hai trang viên, và mở vài cửa tiệm.
Năm ta mười lăm tuổi, thái hậu tổ chức một lễ cập kê hoành tráng cho ta. Kể từ đó, ta đã là một thiếu nữ trưởng thành.
Dẫu vậy, ta chưa bao giờ từ bỏ ý định trở thành sủng phi của hoàng đế.
Nhưng ta đã thôi tìm cách lôi kéo hắn.
Vì giờ đây, muốn gặp hắn đối với ta quá dễ dàng.
Trước mặt hắn, ta luôn giữ thái độ không chút để tâm, đôi khi còn cãi bướng vài câu. Trong mắt hắn, ta mãi là một cô gái ngốc nghếch, bướng bỉnh và mạnh mẽ.