Vì huynh trưởng,
cũng vì chính bản thân ta.
“Hoàng Thượng, người có thể thả thần th/i/ếp xuất cung được không? Thần th/i/ếp muốn đi gặp huynh trưởng.”
Đây là lần đầu tiên sau rất lâu, ta chủ động mở miệng nói chuyện.
Huynh trưởng đã được chôn cất nơi tha hương, nơi biên cương mà huynh một đời bảo vệ. Ta nghĩ, ở đó chắc hẳn rất lạnh.
Nếu có thể, ta hy vọng
có thể ở lại nơi ấy mãi,
ở bên huynh trưởng,
dù chỉ là ngồi cạnh nói chuyện cùng huynh, cũng được.
“Uyển nhi, nàng đừng như vậy. Ngoại trừ chuyện này, trẫm đều có thể đáp ứng nàng.
Chỉ cần… nàng đừng rời khỏi trẫm.”
Đây là lần đầu tiên ta thấy Hoàng Thượng nói chuyện với ta trong dáng vẻ hoảng loạn đến như vậy.
Ta không kìm được mà nghĩ,
người vốn không yêu ta,
vậy vì sao nhất định phải giam giữ ta ở nơi này?
Giờ đây ta đã không còn giá trị lợi dụng,
vậy vì sao vẫn không chịu buông tha ta?
“Hoàng Thượng, giữa chúng ta chưa từng có thực chất phu thê,
hãy để thần th/i/ếp đi đi…”
Đúng vậy.
Cho dù ta và Hoàng Thượng đã thành thân nhiều năm,
nhưng giữa chúng ta chưa từng có tình nghĩa phu thê thực sự.
Cho nên ta mới dám chắc rằng
người thật sự không yêu ta.
Có lẽ người xem ta là muội muội,
hay xem ta là bất kỳ thân phận nào cũng được,
nhưng chưa từng là người trong lòng.
“Dù có như vậy, trẫm cũng không thể để nàng rời đi. Nàng bệnh không nhẹ, sau này không được nói những lời như thế nữa.”
Nói xong, Hoàng Thượng giận dữ rời đi.
Ta nhìn theo bóng lưng người khuất dần, trong lòng thật sự không sao hiểu nổi
vì sao người lại tức giận đến vậy.
Lẽ ra, người nên giận không phải là ta sao?
Thúy Nhi bưng thuốc tới cho ta.
Ta nhận lấy, uống cạn một hơi.
Thúy Nhi nhìn ta, đôi mắt đột nhiên đỏ hoe, nghẹn ngào hỏi:
“Tiểu thư, không đắng sao?”
“Không đắng.”
Ta lắc đầu.
Ngốc quá.
Thuốc thì có gì đáng đắng chứ?
“Nhưng… trước kia khi còn ở trong phủ, tiểu thư là người sợ uống thuốc nhất, mỗi lần đều phải dỗ dành hồi lâu mới chịu uống.”
Ta sững người.
Bỗng nhiên cảm thấy, những ngày tháng ngoài cung ấy
giống như chuyện của kiếp trước.